Quyển 1 - Chương 16: Vòng vây zombie

[Người chơi mở khóa thành tựu: Búa Rìu Cuồng Phong Dùng vũ khí đơn (Rìu) tiêu diệt trên 10 zombie Sức mạnh +1 Sinh mệnh +1.]

Hai dòng thông báo này vừa hiện lên, Mộ San cảm thấy cánh tay vốn đang rã rời bỗng dưng lại có thêm chút sức lực để chống đỡ.

Vật tư chính là động lực lớn nhất của cô.

Trong phòng dụng cụ vệ sinh, cô chọn một cây lau nhà mới, ba bộ chăn ga gối nệm trắng tinh sạch sẽ. Khăn mặt và khăn tắm cô lựa lấy bảy tám cái còn khá mới.

Bàn chải và lược lấy bốn năm cái, kem đánh răng và xà bông cục loại dùng một lần vì quá bé nên cô cứ thế vốc từng nắm bỏ vào ba lô.

Hệ thống rất tâm lý, gộp chung mấy thứ lặt vặt này vào mục [Bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân.], xếp chung vào một ô.

Dầu gội và sữa tắm trong khách sạn chất lượng rất tệ nhưng thời thế thế này thì không kén chọn được, Mộ San cứ vơ đại một ít.

Cuối cùng, cô tìm thấy thẻ từ phòng của nhân viên vệ sinh, bắt đầu mở cửa từng phòng một.

Có phòng vẫn còn zombie, bị cô một rìu tiễn về tây thiên, có phòng thì trống không.

Mộ San lấy hai cái cốc thủy tinh định bụng mang về làm cốc uống nước và cốc đánh răng, ấm siêu tốc trong những phòng không người cũng bị cô cuỗm sạch.

Cô thấy nội thất phòng khách sạn này cũng ổn, thậm chí còn bê luôn một cái bàn trà gỗ tròn nhỏ và cái ghế tựa đi kèm.

Trong phòng khách sạn nào cũng có sẵn hai chai nước suối, tầng này đi loanh quanh vơ vét được thêm hơn 30 chai nữa.

Trong một căn phòng có người ở, cô tìm được một con dao gọt hoa quả, lúc đó nó đang nằm trên đĩa táo đã thối rữa.

Còn chủ nhân của con dao thì đang nằm thanh thản trên giường, trên người vẫn còn đắp chăn ngay ngắn.

Trong phòng hôi thối nồng nặc, ruồi muỗi bay vo ve, Mộ San chỉ liếc qua một cái, nhanh tay lấy con dao rồi đóng cửa lại.

Đứng ngoài hành lang hít một hơi thật sâu, cô thầm niệm “A Di Đà Phật” cho người trong phòng.

Tầng ba cũng làm y hệt, quẹt thẻ mở cửa, xử lý zombie, thu gom nước đóng chai.

Đáng chú ý là Mộ San phát hiện một phòng không khóa, bên trong rất sạch sẽ, trên giường còn mở sẵn một chiếc vali, chủ nhân có lẽ đã gặp nguy hiểm nên vội vã rời đi, bỏ lại tất cả hành lý.

Vali là của đàn ông, bên trong chỉ có hai chiếc qυầи ɭóŧ nam, áo ba lỗ và mấy đôi tất, chẳng biết là mới hay cũ, cô không lấy.

Nhưng cô lấy cái vali rỗng và chai xịt khoáng dưỡng ẩm bên trong, còn khoảng 2/3 chai. Mấy hũ kem dưỡng da đã mở nắp khác cô không dám lấy, sợ lây nhiễm virus.

Vơ vét xong ba tầng lầu, thời gian đã trôi qua 40 phút. Mặc dù Mộ San liên tục di chuyển không nghỉ nhưng cô vẫn cảm thấy ở lì một chỗ quá lâu là cực kỳ nguy hiểm.

Không còn gì để cướp bóc nữa, cô bắt đầu quay trở về nhà an toàn.

Lúc này khoảng hơn 11 giờ trưa, mặt trời lên cao cũng là giờ cao điểm các người chơi ra ngoài hoạt động.

Mộ San chặt đứt khóa một chiếc xe đạp, hì hục đạp xe về phía đích đến.

Cô nhìn thấy một chiếc xe tải quân sự màu xanh được độ chế chạy ngang qua đại lộ, người trên xe ngang nhiên húc văng đống rác chắn đường, ai nấy đều trang bị tận răng.

Đối phương rõ ràng cũng chú ý đến cô, hai bên dò xét nhau vài giây nhưng rất nhanh, chiếc xe tải độ chế gầm rú lướt qua mặt cô.

...

Mộ San cúi xuống nhìn bản thân đang hì hục đạp xe vất vả rồi nhìn đối phương “ngầu lòi” phóng đi.

Có lẽ dáng vẻ “nghèo rớt mồng tơi” của cô đã khiến họ lầm tưởng cô vô hại.

Khu vực gần công viên rừng vẫn yên tĩnh, Mộ San men theo đường mòn về lại sườn đồi nơi có nhà an toàn.

Tranh thủ nắng trưa đang gắt, cô tìm một thanh xà đơn, lôi chăn, ga, khăn tắm vừa nhặt được ra phơi phóng để diệt khuẩn.

Bản thân cô thì đi tuần tra quanh đó, kiểm tra xem có zombie nào bén mảng tới không.

Ánh nắng sưởi ấm người dễ chịu, xua tan đi nỗi sợ hãi ngày tận thế trong chốc lát, cái ba lô đầy ắp vật tư cũng khiến dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô chùng xuống đôi chút. Nhưng Mộ San không hề lơ là khoảng 30 phút sau, cô ôm đống chăn ga đã được nắng hong khô thơm tho chui xuống tầng hầm.

Về đến nhà, cô nén cơn đau nhức khắp người, cố gắng cởi bộ đồ ngủ bẩn thỉu ra, rửa mặt rửa tay thật kỹ.

Dù chỉ mặc mỗi bộ đồ lót giữ nhiệt có hơi lạnh nhưng virus zombie lây lan rất mạnh, trong cái phó bản tai ương này càng phải chú trọng vệ sinh phòng dịch hơn.

Làm xong tất cả, Mộ San chẳng còn sức đâu mà dọn dẹp chiến lợi phẩm, cô nằm vật ra giường.

Nằm sấp trên lớp chăn êm ái, đến một ngón tay cô cũng không muốn nhúc nhích.

Nhà an toàn tuy nhỏ bé, ánh đèn vàng vọt chỉ soi sáng một góc nhưng lại là chốn dung thân duy nhất của cô giữa phó bản kinh dị vô tận này.