Chương 42

Gương mặt Yến Cảnh Tu lúc này đã đen kịt, tối sầm lại như thể sắp nhỏ ra nước.

Vương Nhất Minh vô tình liếc thấy bàn tay đang nắm chặt rìu của Yến Cảnh Tu, lập tức cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu ta không khỏi rùng mình, mồ hôi túa ra lạnh toát.

Tên này… không lẽ định gϊếŧ người thật sao?

“Cậu, quản lý người phụ nữ điên này ngay, nếu không tự chịu hậu quả.” Yến Cảnh Tu quét ánh mắt sắc lạnh về phía Vương Nhất Minh, giọng nói đầy hàm ý.

Vương Nhất Minh vội gật đầu đồng ý, nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã bị cơn giận dữ của Tạ Uyển Uyển làm cho sợ hãi mà lùi lại vài bước.

“Quản tôi? Các người là cái thá gì mà dám quản tôi! Cút đi, tránh xa tôi ra!”

Trước sự ngu xuẩn của Tạ Uyển Uyển, Vương Nhất Minh chỉ biết lắc đầu ngao ngán: “Yên lặng đi… Chúng tôi đang bàn chuyện quan trọng.”

“Yên lặng?” Tạ Uyển Uyển bật cười đầy mỉa mai, giơ tay chỉ vào Thẩm Dịch, người vẫn đang liên tục nôn mửa gần đó: “Người nên yên lặng là hắn kìa! Từ nãy đến giờ cứ ở đó mà nôn oẹ, tiếng thì to, trông thì kinh tởm. Các người không nói hắn, lại quay sang nói tôi? Định bắt nạt phụ nữ đấy à?!”

Thẩm Dịch, bị chỉ đích danh, không hề có bất kỳ phản ứng nào. Cậu chỉ ôm lấy ngực, người dựa nghiêng vào thân xe, sắc mặt đỏ bừng, mắt đờ đẫn, thở hổn hển. Dường như chỉ cần một hơi thở không thông suốt, cậu có thể tự mình nghẹt chết.

“Người này… không phải bị zombie cắn đấy chứ? Trông dáng vẻ đáng sợ thật.” Giang Tư Doanh lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ có Tạ Uyển Uyển đứng gần là nghe được.

Khi ánh mắt mọi người tạm thời dừng lại trên người Thẩm Dịch vì lời nói của Tạ Uyển Uyển, thì bất ngờ vang lên một tiếng thét chói tai.

Âm thanh sắc nhọn đến mức khiến màng nhĩ của mọi người xung quanh như bị xé toạc.

“A------”

“Zombie, có zombie!” Tạ Uyển Uyển hét lên, chân mềm nhũn, suýt ngã ngồi xuống đất.

Dù vậy, tiếng hét của cô ta vẫn không dừng lại.

Sát ý mà Yến Cảnh Tu đã kìm nén từ lâu, trong khoảnh khắc này cuối cùng đạt đến đỉnh điểm. Hắn bất ngờ quay phắt lại, không nói một lời, giơ chân đá mạnh vào người Tạ Uyển Uyển.

Cú đá không hề nương tay, cũng chẳng có chút ý niệm thương hoa tiếc ngọc nào, trực tiếp hất bay cô ta ra xa một đoạn.

Trong vòng mười mét phía trước, hai con Zombie đang lê bước chậm chạp với dáng đi cứng nhắc. Chúng phát ra những tiếng gào khản đặc đầy phấn khích, đôi tay đen sạm và khô cằn vung vẩy trong không trung. Nghe thấy tiếng hét chói tai của người phụ nữ, chúng bỗng tăng tốc bước chân.