Thẩm Dịch ngẩn người, vì tò mò mà muốn quay đầu nhìn thử xem đầu Yến Cảnh Tu có thay đổi gì không. Khi ở trên xe lúc nãy, vì khoảng cách quá gần, cậu mải tránh ánh mắt đối phương mà chẳng để ý tới chi tiết này.
Còn chưa kịp quay người, bên hông đã bị một cánh tay mạnh mẽ quấn chặt, rồi một lực lớn nhấc bổng cậu lên không trung.
Thẩm Dịch giật mình, hai tay lập tức bấu chặt lấy cánh tay thép trên eo mình. Quay đầu lại, cậu chạm ngay vào chiếc cằm góc cạnh sắc bén của Yến Cảnh Tu.
Phía sau là tiếng gào rú của zombie gần sát bên tai.
Ngay sau đó, một luồng gió mạnh lướt qua. Con zombie kia, vốn đã loạng choạng tiến sát đến sau lưng Thẩm Dịch, lại bị Yến Cảnh Tu đá một cú trông có vẻ nhẹ nhàng mà bay xa mấy mét.
“Thích bị zombie cắn à?” Bên tai vang lên giọng trầm lạnh, pha chút giễu cợt của người đàn ông.
Mặt Thẩm Dịch đanh lại: “Anh mới thích bị cắn! Cả nhà anh thích bị cắn ấy! Ông đây dù không biến thành zombie khi bị cắn, nhưng nó đau thật sự đó, biết chưa!”
Ngay khoảnh khắc zombie phía sau bị đá văng đi, Thẩm Dịch thoáng cảm thấy chút cảm động.
Cậu nghĩ, có lẽ Yến Cảnh Tu là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Dù miệng thì luôn mắng mỏ, chế giễu cậu, hành động cũng thô bạo, chẳng chút nhẹ nhàng, nhưng khi cậu thực sự gặp nguy hiểm, hắn vẫn ra tay giúp đỡ. Dù sao, trong ký ức của cậu, suốt những năm tháng hai người chung sống, đối phương vẫn luôn nhường nhịn cậu đủ đường…
[Nhưng cái miệng này đúng là không chịu nổi!]
Thẩm Dịch liếc nhanh lêи đỉиɦ đầu Yến Cảnh Tu, thấy con số màu đỏ thẫm”-50”lơ lửng. Đừng nói chứ, làm thế nào mà cậu lại vừa kiếm được một lượt tăng hảo cảm thế này?
Chẳng lẽ hắn có sở thích kỳ lạ, kiểu thích người ta cãi lại mình? Cậu càng chống đối, càng giãy giụa, hắn càng thấy thú vị?
“Thẩm Dịch!” Yến Cảnh Tu không có thời gian bận tâm đến những suy nghĩ lộn xộn trong đầu cậu. Hắn buông tay khỏi vòng eo nhỏ của cậu, ánh mắt chạm phải đôi mắt trong veo của đối phương, giọng nói trầm khàn vang lên: “Không muốn chết thì mau tìm chỗ mà trốn đi.”
Lúc này Thẩm Dịch mới nhận ra, hai người đang đứng trước một trạm xăng. Cửa hàng tiện lợi trong trạm lại khóa chặt cửa – loại cửa hàng này vốn mở cửa suốt 24 giờ, giờ lại đóng kín rõ ràng là do con người làm.
Cách một con đường lớn bên kia là một nhà hàng không nhỏ. Có vẻ như ngay trước khi đại dịch bùng phát, nơi này còn làm ăn khá tốt. Nhưng cũng chính vì vậy, khi virus lan tràn, nhà hàng này nhanh chóng trở thành ổ tụ tập của không ít zombie. Hiện giờ, cả đám đông zombie đang chen chúc vào nhau, cố gắng len vào trung tâm, nơi có một cái xác không còn nguyên vẹn.