Những điều cậu nói hoàn toàn là sự thật. Trong một thế giới như thế này, nếu Ôn Vân Trà muốn sống sót thì việc dựa vào một tổ đội mạnh là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Cô vốn là người thông minh, luôn biết lựa chọn điều có lợi cho bản thân. Ngay khi cô chuẩn bị gật đầu đồng ý, thì một giọng nói bất mãn lại vang lên, cắt ngang không khí yên ắng.
“Tôi không đồng ý!”
Là cô gái ban nãy. Cô ta bước lên từ phía sau, ánh mắt lạnh lùng đầy khinh miệt lướt qua mấy người đồng đội, rồi gằn giọng:
“Các anh chỉ vì cô ta đi vài bước yếu ớt mà định đưa về đội sao? Các anh không nghĩ xem vì sao cả đội của cô ta đều chết, chỉ mỗi mình cô ta còn sống? Nhìn bộ dạng sạch sẽ như thế, không cảm thấy có gì kỳ lạ à?”
Trong thời kỳ mạt thế, dù có là người mạnh đến đâu thì cũng phải tiết kiệm nước triệt để. Tài nguyên nước khan hiếm khiến việc tắm giặt trở nên xa xỉ, gần như ai cũng bốc mùi, người ngợm lấm lem, quần áo bẩn thỉu. Vậy mà Ôn Vân Trà lại khoác trên người một chiếc áo khoác lông mới tinh, không những sạch sẽ mà còn phảng phất mùi nước hoa nhẹ dịu. Cả người cô như một con búp bê thủy tinh được bảo quản trong tủ kính, hoàn toàn lạc lõng giữa thế giới rách nát này.
Vì lời xen ngang của người phụ nữ kia, những người đàn ông phía sau bắt đầu nhìn Ôn Vân Trà một cách kỹ lưỡng hơn. Bọn họ không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng đã thay đổi.
Thấy họ do dự, người phụ nữ vừa lên tiếng cũng chính là Tưởng Thích Nhi bắt đầu tỏ vẻ kiêu căng hơn. Cô ta khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng rồi hỏi:
“Cô có dị năng không?”
Ôn Vân Trà hơi khựng lại, ánh mắt dao động, cuối cùng khẽ lắc đầu.
“Không có à?”
Ánh mắt của Tưởng Thích Nhi lập tức trở nên sắc lạnh. Khóe môi nhếch lên mang theo chút giễu cợt:
“Đội của chúng tôi chưa bao giờ nhận người thường. Cô chỉ là gánh nặng.”
Nói rồi, giọng cô ta bỗng trở nên gay gắt:
“Tôi thấy đội của cô chết hết, tám phần là bị cô hại. Loại người như cô, tôi tuyệt đối không đồng ý cho gia nhập.”
“Cô đừng nói bừa.” Trần Lôi nhíu mày, không hài lòng định phản bác, nhưng chưa kịp nói hết câu thì bị cắt ngang.
Tưởng Thích Nhi trừng mắt lườm cậu ta một cái, giọng đầy uy hϊếp:
“Trong đội này chưa tới lượt cậu lên tiếng.”
Cô ta lại quay sang phía người đàn ông tên Đao, giọng lập tức trở nên dịu đi thấy rõ: