Chương 24

Vì vậy, khi Ôn Vân Trà vẫn còn đang chăm chú nghiên cứu lớp đất dưới gốc hoa đào, đằng sau chợt vang lên tiếng thở dốc gấp gáp của một giọng nam quen thuộc.

“Cô Ôn! Đừng về căn cứ với bọn họ. Họ chỉ muốn lợi dụng cô vì cô có thể tiếp cận được gốc cây này.” Trần Lôi vừa chạy đến, cả người ướt đẫm mồ hôi, gương mặt thanh tú hiện rõ vẻ lo lắng.

Ôn Vân Trà bất ngờ vì cậu ta chịu mở lời với mình về chuyện đó. Cô nghiêng đầu, hơi ngạc nhiên:

“Tại sao lại nói với tôi? Nếu tôi có giá trị, chẳng phải cậu nên muốn tôi gia nhập để cả đội được lợi hay sao?”

Trần Lôi im lặng một lúc rồi mới trả lời:

“Tôi không muốn thấy bọn họ lợi dụng cô.”

Nói rồi cậu ta chỉ về hướng Tây:

“Cách đây không xa có một khu chung cư tên là Cẩm Giang Hoa Uyển. Gần đó có một căn cứ khác. Người lãnh đạo tên là Lâm Tả, nghe nói là người tốt, đã thu nhận rất nhiều người bình thường. Cô đến đó sẽ an toàn hơn.”

Ôn Vân Trà ngừng lại, đứng lên. Nhìn thấy cánh tay Trần Lôi đầy vết thương, quần áo rách toạc, máu chảy không ngừng, cô bước tới, lấy từ trong vòng tay không gian ra một cuộn băng gạc và chai thuốc sát trùng, đưa cho cậu ta.

“Cảm ơn cậu đã nói những điều này. Tôi sẽ suy nghĩ kỹ.” Cô không còn vẻ lạnh lùng như ban nãy mà mỉm cười nhẹ với cậu ta, ánh mắt chứa đầy sự cảm kích.

Trần Lôi không phải ngốc. Việc Ôn Vân Trà có thể “không mà hóa có” lấy ra đồ vật rõ ràng không bình thường, nhưng cậu ta lại cảm thấy vui. Cô có năng lực bảo vệ bản thân, như thế cậu ta cũng yên tâm hơn.

“Cũng may thần linh phù hộ để cô chịu tin tôi.” Trần Lôi cẩn thận cất đồ vào túi, gương mặt giãn ra, nở nụ cười ngốc nghếch để lộ hai chiếc răng khểnh.

“Tôi phải đi rồi, nếu ở lại lâu sẽ bị họ nghi ngờ.” Giờ không phải lúc trò chuyện, Trần Lôi không dám nấn ná thêm. Thu xếp xong, cậu ta lập tức chạy về hướng Đông.

Chạy được vài bước, cậu ta vẫn không quên ngoái đầu lại nhắc:

“Tưởng Thích Nhi lúc nãy từng dùng tinh thần lực dò xét quanh đây. Tạm thời không có xác sống. Cô tranh thủ thời gian đi nhanh về phía căn cứ kia đi. Nhưng nhớ kỹ dị năng của cô ta đã có vấn đề, phải cẩn thận.”

Nói xong, cậu ta vẫy vẫy cánh tay chưa bị thương, hét lên một tiếng:

“Hẹn gặp lại!”

Cậu thiếu niên ấy, dù đang bị thương, vẫn chạy nhanh như gió, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt.