Chương 22

Kỳ Cẩn không nói gì, tựa như đang đánh giá độ thật giả trong lời nói ấy.

Nếu cô thực sự là dị năng giả, điều đó chứng minh cô là người của thế giới này, không phải tay sai của Thẩm Cửu.

Trong lòng trầm xuống, Kỳ Cẩn lặng lẽ vận yêu lực, âm thầm thả ra một luồng nhỏ, len lỏi vào cơ thể Ôn Vân Trà.

Luồng yêu lực đảo một vòng trong kinh mạch của cô, không gặp bất kỳ dao động yêu khí nào, càng không có mùi vị quen thuộc của đám yêu tộc.

Lúc này, Kỳ Cẩn mới hoàn toàn dập tắt sát ý.

Vừa rồi anh đã quyết, nếu phát hiện cô là yêu dù chỉ có một chút nghi ngờ anh cũng sẽ lập tức ra tay, tuyệt không để lại hậu họa. Nhưng hiện giờ, cô rõ ràng là người. Nếu vậy giữ cô lại, có khi lại là lợi thế lớn nhất anh có được từ khi trọng thương đến nay.

“Xuống đi.” Giọng người đàn ông cuối cùng cũng không còn khô khốc hay tiêu điều như trước, nhưng vẫn mang theo sự mất kiên nhẫn rõ ràng.

“Đám người kia không đủ tư cách lại gần tôi.”

“Ừm.” Ôn Vân Trà ngoan ngoãn đáp một tiếng, lập tức trượt xuống khỏi thân cây nhanh như chớp, nhưng cô vẫn giữ khoảng cách vừa đủ, không dám đứng quá gần anh.

Xung quanh không còn mối đe dọa từ xác sống, Ôn Vân Trà mới có tâm trạng quan sát môi trường sinh trưởng của gốc hoa đào này.

Kỳ Cẩn chẳng hiểu cô đang làm gì, chỉ thấy cô ngồi xổm bên cạnh, đào một ít đất rồi vo nắm, sau đó lại đặt tay lên mặt đất như đang cảm nhận điều gì đó, ánh mắt nghiêm túc, thần sắc ngưng trọng.

Một lúc lâu sau, cô bỗng lắc đầu như một bà thầy bói già lắc đầu chán nản.

Kỳ Cẩn: “...”

Bên kia, sau khi dị năng của Tưởng Thích Nhi khôi phục, cả nhóm thuận lợi rời khỏi khu vực nguy hiểm mà không gặp thêm xác sống nào.

Không còn bị truy sát, vài thành viên trong đội rốt cuộc cũng có thời gian bàn tán, đặc biệt là Tưởng Thích Nhi người có ác cảm lớn nhất với Ôn Vân Trà.

“Anh Đao, sao anh lại để con nhỏ đó gia nhập căn cứ mình chứ?” Tưởng Thích Nhi mặt mày khó chịu, bĩu môi cằn nhằn.

“Cô ta thì làm được gì cho căn cứ? Chỉ biết dựa dẫm, lại còn bắt chúng ta tốn người bảo vệ, lương thực chẳng có bao nhiêu cũng phải chia cho cô ta một phần.”

Dứt lời, gã đàn ông vốn luôn theo đuổi Tưởng Thích Nhi lập tức hùa theo, giọng mỉa mai:

“Nói đúng lắm, anh Đao, tụi mình đâu có dư dả đến mức nuôi thêm một người chẳng làm nên tích sự gì.”