Chương 2

Là chuyên gia nghiên cứu thực vật của thế kỷ 24, họ đang phải đối mặt với tình trạng tuyệt chủng ngày càng lan rộng. Nếu vấn đề này không được giải quyết kịp thời, tương lai của tinh cầu này sẽ chỉ còn lại một con đường hủy diệt.

Vì thế, nhiệm vụ quan trọng nhất của các nhà khoa học chính là sử dụng thiết bị xuyên không để tới những thời đại xa xưa, thu thập những loài thực vật quý hiếm đã tuyệt chủng, mang về nghiên cứu và bảo tồn.

Đây là lần đầu tiên Ôn Vân Trà được cử đi làm nhiệm vụ tại một thế giới khác.

Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng khi ngồi vào khoang điều khiển, cô vẫn không giấu được sự căng thẳng. Trong lòng vừa hồi hộp, vừa mang theo một niềm phấn khích không thể gọi tên.

Lần này, cô sẽ đến một thời đại cổ xưa, một kỷ nguyên không còn quyền lực thống nhất, nhưng theo tài liệu ghi lại thì lại là thời kỳ tập trung rất nhiều hệ sinh thái thực vật đa dạng.

“Bây giờ là 12 giờ trưa, theo giờ Bắc Kinh.”

Một giọng nữ máy móc vang lên từ hệ thống trên tường. Cánh cửa của thiết bị xuyên không từ từ trượt ra khỏi tay giáo sư Liễu, chậm rãi đóng lại.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng, Ôn Vân Trà vẫn kịp nhìn thấy gương mặt của giáo sư qua lớp kính dày. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt nghiêm túc ấy lại mang theo một lời nhắn nhủ thầm lặng, cầu chúc cô bình an.

Không rõ đã trôi qua bao lâu.

Ôn Vân Trà từ từ mở mắt. Cô biết, để bảo đảm an toàn cho người điều khiển, thiết bị xuyên không sẽ tự động giải phóng một loại khí gây mê nhẹ, khiến người sử dụng tạm thời mất đi ý thức trong quá trình truyền dẫn.

Trong nháy mắt, chiếc máy hình cầu đã rời khỏi phòng thí nghiệm, hóa thành một tia sáng lao vào biển sao vô tận của vũ trụ.

Khi ý thức trở lại, toàn thân cô lạnh buốt như thể bị đông cứng. Ôn Vân Trà vội vàng lục hành lý, lấy ra một chiếc áo khoác lông và choàng lên người. Lúc này mới ngăn được cái lạnh cắt da cắt thịt.

Cô tắt hệ thống dưỡng khí để tiết kiệm năng lượng cho chuyến trở về, sau đó mở bảng điều khiển cạnh khoang ra.

Chiếc máy công nghệ cao này được chế tạo từ hợp kim đen đặc biệt, lớp vỏ ngoài vô cùng chắc chắn. Ở bên hông còn có một ô cửa kính nhỏ để quan sát thế giới bên ngoài.

Bên ngoài lạnh đến mức kính lập tức phủ đầy hơi sương. Ôn Vân Trà khẽ chớp mắt, lấy giấy lau qua lớp kính mờ.

Và ngay lúc ấy.

Một gương mặt bất ngờ áp sát vào cửa sổ, cách cô chưa đến nửa mét.