Vu Phần Nguyệt nhìn ngắm những dấu ấn do chính mình để lại, không kìm được mà khẽ hôn lên nốt ruồi bên cổ Mặc Ương, hắn vô tình phát hiện nó vào đêm hôm trước.
Mặc Ương ngủ một mạch đến tận trưa.
Khi chưa hoàn toàn tỉnh táo, cậu vẫn có thể cảm nhận được cánh tay Vu Phần Nguyệt đang vòng qua eo mình và hơi ấm phả ra từ cơ thể hắn.
Vu Phần Nguyệt phát hiện hô hấp của Mặc Ương dần trở nên nặng nề, liền đưa tay nâng trán cậu lên, dịu giọng hôn nhẹ một cái: “Dậy thôi A Mặc, một lát nữa còn phải ăn trưa.”
Người vừa lên tiếng chính là người đã hành hạ Mặc Ương suốt một đêm, khiến toàn thân cậu ê ẩm đến không nhấc lên nổi.
Tên của của Mặc Ương là do đêm qua cậu bị Vu Phần Nguyệt giày vò tới mức sắp tan ra thành từng mảnh, không còn chống đỡ nổi mà nói cho Vu Phần Nguyệt biết.
Bởi khi ấy Vu Phần Nguyệt đã nói: “Nếu vợ chịu nói cho tôi biết tên, có lẽ tôi sẽ tha cho em một lần đó.”
Đáng tiếc, chẳng ai từng nói cho Mặc Ương biết rằng, những lời người đàn ông thốt ra trên giường không hề đáng tin.
“Dao găm của tôi...”
Gần như là vừa mới mở mắt, Mặc Ương đã cố gắng chống người ngồi dậy từ trong vòng tay của Vu Phần Nguyệt, khàn giọng dùng bàn tay trái không bị trật khớp lục tìm trên giường.
Đó là món quà mà em gái Mặc Ương, Flavia đã vất vả dành dụm nửa năm mới mua được để tặng cậu.
Trong lúc gắng gượng, Mặc Ương không cẩn thận làm căng cơ lưng vốn đã đau nhức, liền ngã trở lại vào ngực Vu Phần Nguyệt.
Mặc Ương nhíu chặt mày, ép mình nén đau chịu đựng rồi lại cố vùng dậy, nhưng ngay lập tức bị Vu Phần Nguyệt kéo về: “Sao thế em yêu?”
Vu Phần Nguyệt cúi xuống hôn lên khóe mắt đỏ hoe của Mặc Ương.
Thấy cậu khó chịu, hắn đưa tay áp nhẹ lên sống lưng cậu, chậm rãi trượt xuống eo rồi xoa bóp để giảm cơn đau tê dại, thậm chí còn thuận tay nắn lại khớp tay phải bị trật khớp của Mặc Ương.
Động tác của Vu Phần Nguyệt vô cùng dịu dàng, như thể đang đối đãi với một bảo vật hiếm có.
Sự quan tâm bất ngờ ấy khiến Mặc Ương thoáng sững người.
Từ sau khi mẹ mất, cậu chưa từng được ai chăm sóc như thế nữa.
Dù có bị ngã, bị thương, cậu đều cắn răng tự chịu đựng.
Mặc Ương phản ứng chậm nửa nhịp, qua vài giây sau mới bừng tỉnh, nhớ ra người này chính là thủ phạm đã khiến cậu trở nên thê thảm như này.
“Anh rốt cuộc là ai?”
Giọng Mặc Ương khàn đặc, lúc cậu thốt ra những lời này, gần như không thể phát ra âm thanh nào.