Chương 6

Linh lan đầu quỷ kéo theo chai nước khoáng, hì hục trèo lên tủ đầu giường. Nó vươn hai chiếc lá dài kẹp lấy chăn, cẩn thận kéo lên đắp cho An Sa rồi ém kỹ mép chăn lại, sau đó mới đỡ chai nước khoáng dậy, đứng yên trên tủ đầu giường.

Nó dịch chuyển rễ, từ từ xoay người điều chỉnh phương hướng, cố gắng để khi An Sa mở mắt ra là có thể nhìn thấy những đóa hoa “xinh đẹp” của mình.

Trên điện thoại, thời gian đếm ngược mới bắt đầu: [Mắt búp bê (biến dị): Đã được gieo trồng, đếm ngược 6 giờ.]

...

Năm 2030, quỷ dị trở lại, những quái vật vốn chỉ tồn tại trong truyện kinh dị đã bước vào hiện thực, khiến loài người tổn thất nặng nề. Thành phố A biến thành thành phố chết chỉ trong một đêm, cũng trở thành hang ổ của quỷ dị.

Năm 2032, loài người thử đoạt lại Thành phố A nhưng thất bại. Đội trưởng tiểu đội Luân Hồi thuộc Bộ phận Tác chiến Đặc biệt - dị năng giả hệ thực vật An Sa, đã lấy tính mạng ra làm cái giá, sử dụng dị năng “Xiềng Xích Thần Minh” tạo ra dây leo khổng lồ phong tỏa toàn bộ Thành phố A, cũng giam cầm toàn bộ quỷ dị bên trong.

Mà hiện tại, đã là năm 2036.

...

Xuyên qua một vùng đất hoang vu rộng lớn, một chiếc xe áp giải đã được ngụy trang đang chạy sát mặt đất, cửa sổ xe hé mở, tiếng hát khe khẽ bằng giọng nam khàn khàn vang lên, đó là một khúc đồng quê tiếng Anh.

Trên xe in dấu hiệu “Luân Hồi”, thể hiện rõ thân phận phi phàm của tiểu đội này. Họ không phải tiểu đội mạo hiểm chuyên đi tiêu diệt quỷ dị bình thường, mà là “Tiểu đội Luân Hồi” lừng danh của Căn cứ số Ba.

Khúc Khê Thanh phụ trách lái xe, cô ấy có đôi mắt sắc bén, vẻ mặt lạnh lùng, khi không có biểu cảm gì lại càng toát ra cảm giác xa cách khó gần. Nếu không phải trên người đang mặc một cái áo thun in hình chibi của nhân vật anime nào đó, có lẽ sẽ là một mỹ nhân có khí chất xuất chúng.

Ngồi ở ghế phụ lái là một cô gái có đôi mắt to tròn, gò má hơi mũm mĩm, đó là người mới vừa gia nhập Tiểu đội Luân Hồi năm nay. Cô ấy tên Lưu Nguyện, đây là lần đầu theo tiểu đội ra ngoài làm nhiệm vụ.

Ngoài hai người họ, trong thùng xe phía sau còn có Phàn Thiên Tích và Tương Kỳ phụ trách canh giữ phạm nhân, đó chính là toàn bộ nhân sự hiện tại của Tiểu đội Luân Hồi.

“Cốc cốc.” Tấm sắt ngăn cách giữa khoang lái và thùng xe vang lên tiếng gõ, Lưu Nguyện giật mình, vô thức quay đầu hỏi Khúc Khê Thanh: “Chị! Có phải phía sau đã xảy ra chuyện rồi không?”