Chương 13

Khúc Khê Thanh đưa phần táo của mình cho Lưu Nguyện: “Ăn nhiều chút, nơi này của họ cũng được xem như là tiền tuyến, tiếp tế khá tốt, tranh thủ được thì cứ tranh thủ.”

Lưu Nguyện cảm động tới mức đôi mắt sáng long lanh: “Cảm ơn chị!!!”

La Minh ngồi cách họ một khoảng, đôi vai căng cứng: “Có kẻ phản bội đã trà trộn vào trong đó, hắn gây bạo loạn, tiêm thuốc lạ vào rễ cây.”

Tương Kỳ lập tức ngẩng đầu: “Cái cây thế nào rồi?”

“Tạm thời không có vấn đề gì.” La Minh mím chặt môi nói: “Nhưng ngay khi tiêm vào, rễ lập tức bị hoại tử mất một mảng, người đó nhanh chóng chui vào khe hở. Hắn... Nhân cơ hội tiến vào khu cấm.”

Phàn Thiên Tích nhướn mày: “Lúc đó lão Ngụy cũng ở cùng họ à?”

“Đúng vậy.” La Minh cúi đầu: “Nhân lực đưa theo vốn rất đầy đủ, nhưng hôm đó lại xảy ra chút biến cố, hai tội phạm cần bàn giao đều tới sớm, doanh trại xảy ra chút rối loạn, chỉ huy Ngụy đành phải để một bộ phận rút lên mặt đất dẹp loạn... Nhưng xem ra đó chính là kế điều hổ ly sơn.”

“Sau khi cắt giảm nhân lực, kẻ phản bội bất ngờ tấn công các học giả nghiên cứu trong đội. Chỉ huy Ngụy ưu tiên cứu người, nên mới để hắn thừa lúc hỗn loạn tiêm thuốc...”

Cậu ta ngừng lại một chút: “Tóm lại tình huống khi đó rất khẩn cấp, nên chỉ huy Ngụy mới không kịp báo cáo mà trực tiếp tiến vào khu cấm!”

“Quào!” Phàn Thiên Tích lộ vẻ phẫn nộ” “Đúng là quá xấu xa, sao lại có người xấu đến mức muốn phá hoại hoa cỏ do đội trưởng chúng ta trồng chứ?”

“Tôi thấy lão Ngụy đuổi theo cũng chỉ là vì nóng ruột thôi, viết báo cáo tí là xong ngay.”

La Minh thở phào nhẹ nhõm: “Đúng vậy!”

“Đương nhiên.” Phàn Thiên Tích đột nhiên đổi giọng, cười híp mắt nói: “Điều kiện tiên quyết là cậu không nói dối.”

Vai La Minh càng thêm cứng đờ, cậu ta chậm rãi ngẩng đầu: “Đương nhiên tôi không có...”

“Nhưng vừa rồi cậu ngập ngừng rất đáng nghi.” Phàn Thiên Tích nhai lõi táo rốp rốp, rồi nhặt mấy hạt táo cất đi: “Cảm giác như không nói thật, ít nhất là chưa nói hết.”

Lưu Nguyện nhìn trái nhìn phải, Khúc Khê Thanh gật đầu ra hiệu cho cô ấy có thể lên tiếng, lúc này cô ấy mới nói: “Xảy ra chuyện như vậy, theo quy định thì các anh phải đồng thời báo cáo cho sáu căn cứ lớn.”

Khúc Khê Thanh phụ họa gật đầu: “Theo lời cậu nói, Ngụy Liệt đã vào khu cấm hơn một tiếng rồi. Nếu cậu báo cáo đúng quy trình, trên đường tới đây chúng tôi đã phải nhận được cảnh báo.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

La Minh nắm chặt nắm tay, sau một thoáng im lặng mới lên tiếng: “Sau khi sự việc xảy ra, chỉ huy Ngụy vì muốn bảo vệ các nhà nghiên cứu nên không lập tức đuổi theo, và đúng là chúng tôi đã báo cáo theo quy trình.”

“Chỉ là đội đến điều tra thuộc về căn cứ số một, nên chúng tôi ưu tiên thông báo cho căn cứ số một, sau đó... Tin tức bị chặn lại.”

“Họ nói phải kiểm tra thành phần thuốc, xác nhận đã gây ra tổn hại gì cho bản thân thực vật, rồi mới định tính được mức độ nguy hại của sự việc, sau đó mới có thể thông báo.”