Chương 12

“Không thể đâu.” Khúc Khê Thanh mặt không biểu cảm lắc đầu: “Người thường rất khó ngăn được một dị năng giả hệ không gian.”

“Các người muốn làm gì?” La Minh nắm chặt súng bên hông theo bản năng, các chiến sĩ trong doanh trại có hơi do dự một chút, rồi cũng phối hợp bao vây bốn người tiểu đội Luân Hồi.

Tương Kỳ ngắn gọn nói: “Giúp cậu.”

La Minh nghiến răng từ chối: “Không cần!”

“Thật sao?” Phàn Thiên Tích như hoàn toàn không nhận ra bầu không khí căng thẳng hiện tại, anh ấy đút hai tay vào túi quần, cợt nhả nói: “Đừng vội từ chối như vậy chứ.”

“Ồ.” Khúc Khê Thanh mặt không đổi sắc bấm vào đồng hồ đen trên cổ tay: “Nếu không cho bọn tôi giúp, thì tôi sẽ báo cáo.”

Cô ấy hắng giọng: “Sếp, ở đây có người lén vào khu cấm sau lưng ông...”

La Minh hoảng hốt la lên: “Khoan đã!”

Chẳng biết từ khi nào Phàn Thiên Tích đã áp sát tới bên cạnh La Minh, khoác vai cậu ta, cười híp mắt ghé tai nói: “Trước khi sự việc lan rộng, để bọn tôi giúp giải quyết chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Ai cũng có lợi mà.”

Anh ấy chỉ chỉ vào tên tội phạm còn chưa tỉnh lại: “Cậu xem, đây cũng là một quả bom hẹn giờ, phải đưa vào khu cấm trước thời hạn. Nếu không sớm tiễn vị đại Phật này đi, e là các cậu đều phải quy y thần giáo cả đấy... Phiền phức lắm đúng không?”

La Minh khó khăn nuốt nước bọt, ánh mắt dao động, cân nhắc một lúc rồi mới khó khăn mở miệng: “... Trước mười hai giờ.”

“Trong chú ý ghi rõ là phải đưa mục tiêu đi trước mười hai giờ, giờ vẫn còn thời gian.”

“Được thôi.” Phàn Thiên Tích vỗ vai cậu ta: “Vậy thì trước mười hai giờ... Cậu có thể viết báo cáo trước, nhớ viết sự việc nghiêm trọng một chút, vậy thì tất cả chúng ta mới không bị xử phạt.”

“Cho chúng tôi một phòng nghỉ, tiện thể nói rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Bầu không khí dần dịu xuống, Khúc Khê Thanh xoay người bước ra khỏi vòng vây.

Lưu Nguyện hoảng hốt, vội chạy theo hỏi: “Chị đi đâu thế!”

“Đỗ xe.” Khúc Khê Thanh đầy vẻ đương nhiên chỉ chiếc xe áp giải còn dừng trước cổng doanh trại: “Không thể cứ để giữa cửa nhà người ta mãi được, không có ý thức chút nào.”

Lưu Nguyện: “... Ồ.”

Chốc lát sau, mọi người ngồi trong phòng nghỉ được sắp xếp tạm thời.

Phàn Thiên Tích dùng dao gọt táo, chia đều cho ba đồng đội, còn mình thì cắn cái lõi còn dính không ít thịt, vừa ăn vừa nói mơ hồ: “Ý của cậu là, trước đó có một nhóm khảo sát, muốn nghiên cứu bộ rễ của cây mà đội trưởng chúng tôi để lại, nên mới xuống lòng đất.”

“Bọn họ gây rắc rối gì dưới đó?”