“Tôi nói cho em biết, dù là trong thời kỳ hòa bình, chắc chắn đội trưởng của chúng ta cũng có thể làm một đại địa chủ nhờ làm ruộng. Xuống xe đi, bọn tôi hay tới chỗ này lắm, để tôi đưa em đi gặp mặt làm quen mọi người.”
“Ồ.” Lưu Nguyện vội tháo dây an toàn xuống xe, nhưng đầu vẫn ngước nhìn về phía cái cây khổng lồ.
Bên kia, Khúc Khê Thanh và Tương Kỳ đang đối chiếu tài liệu với nhân viên trong doanh trại.
Lưu Nguyện nhớ ra điều gì đó, hạ giọng hỏi Phàn Thiên Tích: “Thật ra em vẫn luôn muốn hỏi. Không phải vùng cấm “Xiềng Xích Thần Minh” không thể mở ra sao ạ? Vậy sao chúng ta đưa tội phạm vào trong đó được?”
“Cách bình thường thì không được.” Phàn Thiên Tích cũng hạ giọng đáp: “Nhưng bây giờ đâu phải thời kỳ bình thường, chúng ta có dị năng giả hệ không gian mà.”
Lưu Nguyện sững người, theo bản năng nhìn về phía Tương Kỳ: “Không phải đội phó là... Chả trách lại để anh ấy đi áp giải phạm nhân.”
“Không hẳn vậy, đội phó của chúng ta bị nghiêm cấm tiếp cận Xiềng Xích Thần Minh trong vòng mười cây số. Bây giờ giới hạn dịch chuyển của cậu ấy cũng là mười cây số.” Phàn Thiên Tích chỉnh lại lời cô ấy: “Chỉ huy Ngụy Liệt của doanh trại cũng là dị năng giả hệ không gian. Tuy hệ không gian cực kỳ hiếm có, nhưng người của chúng ta đông, hiếm đến đâu cũng tìm được vài người.”
“Hừm.” Nói rồi anh ấy đảo mắt một vòng: “Nói mới nhớ, sao hôm nay chẳng thấy lão Ngụy đâu cả.”
Lưu Nguyện âm thầm ghi nhớ, lại nói: “Em vẫn còn một vấn đề nữa.”
Phàn Thiên Tích bất đắc dĩ: “Em cũng có nhiều câu hỏi thật đấy.”
“Cứ hỏi đi, ai bảo tôi là tiền bối đáng tin cậy và chín chắn chứ.”
Lưu Nguyện ngượng ngùng gãi gãi má: “Chúng ta ăn mặc thế này thật sự không sao chứ?”
Cô ấy lén lút giấu đôi dép xỏ ngón ra sau lưng.
Thông báo Khúc Khê Thanh gửi cho cô ấy chỉ nói là mặc quần áo thoải mái, vì thế cô ấy thản nhiên mặc quần đùi to cùng dép xỏ ngón. Khúc Khê Thanh mặc đồ anime nhức mắt, Phàn Thiên Tích thì trông như một trùm ma túy Đông Nam Á, chỉ có Tương Kỳ là mặc toàn đồ đen, trông ra dáng người bình thường nhất.
Lúc mấy người họ đứng cùng nhau thì không sao, nhưng khi đứng cạnh những chiến sĩ được trang bị đầy đủ trong doanh trại thì lại trông vô cùng không đứng đắn.
“Chậc, đúng là không biết hưởng phúc. Đây chính là phúc lợi khi đi công tác bên ngoài đó, chẳng ai quản nổi chúng ta đâu!” Phàn Thiên Tích liếc cô ấy một cái.