Chương 28

Vừa phân tách xong Đại Bảo, hắn liền dừng lại việc mặc áo, với tay lấy một chai nước khoáng đưa cho cậu.

Cậu nhận lấy uống vài ngụm, Đại Bảo tiện tay bật chế độ sưởi xe lên cao hơn.

Cố Thành vừa nhìn Đại Bảo vừa tiếp lời:

"Ý cậu là... nếu tôi gϊếŧ người vào lúc này, rất có thể sau này tôi sẽ biến thành quái vật?"

Cậu gật đầu:

"Đúng vậy."

"Vậy nếu sau này có kẻ dám chọc vào chúng ta, chẳng lẽ ta phải cúi đầu nhịn hết?"

"Tôi nghĩ chỉ vài ngày nữa thôi. Khi tận thế thật sự bắt đầu, tức là sau ngày 18, thì sẽ không còn bị ràng buộc bởi luật lệ cũ nữa."

"Nghĩa là chỉ cần nhịn đến sau ngày 18, phải không?"

"Đúng. Vài ngày này, làm phiền anh nhẫn nhịn một chút."

Câu cuối cùng của cậu, nói với giọng nhẹ nhàng như dỗ dành một đứa trẻ, khiến bao nhiêu tức giận trong lòng Cố Thành cũng bị xoa dịu.

Anh đột nhiên thấy hơi ngượng ngùng. Vốn định mở cửa xe để xuống bình tĩnh lại, anh khựng lại một chút, rồi rút ra một điếu thuốc, ra xa đứng hút.

Nhìn theo bóng lưng Cố Thành, Đại Bảo – người vẫn im lặng từ nãy – lên tiếng:

"Anh ta đúng là giống như kiếp trước, mềm nắn rắn buông. Giờ cậu có thể xem như hoàn toàn nắm được anh ta trong tay chưa?"

Cậu quay sang liếc nhìn Đại Bảo một cái, không trả lời mà hỏi ngược:

"Lúc chết, có đau không?"

"Cậu không phải đã có ký ức lúc tôi chết sao?"

"Tôi thì cảm thấy đau và chóng mặt. Không rõ đó là cảm giác của tôi hay của cậu khi chết."

"Là của cậu. Tôi thì không đau. Ngay cả khi bị thương tôi cũng không thấy gì. Có lẽ chính vì thế mà tôi mới chết dễ như vậy."

Vì không cảm nhận được đau đớn, nên hắn chẳng để ý gì đến vết thương của mình, mới bị gϊếŧ một cách dễ dàng như vậy.

Cậu đưa khẩu súng hôm qua lấy được cho hắn:

"Dù không cảm thấy đau, sau này cũng phải cẩn thận một chút. Dù gì nếu cậu cứ chết hoài, tôi cũng phiền lắm. Năng lượng của tôi đâu có dư để liên tục tạo thêm đồng đội."

Đại Bảo nhận lấy khẩu súng, vừa chơi đùa trong tay vừa tò mò hỏi:

"Cậu nghỉ ngơi vài tiếng, lại hấp thụ một viên đá năng lượng, mà chỉ tạo được một mình tôi thôi à?"

Cậu gật đầu. Có vẻ như phân tách phân thân tốn rất nhiều năng lượng. Sau này cả nhóm hành động phải thận trọng hơn.

Chờ Cố Thành hút thuốc quay về, cậu liền chuyển ra ghế sau, chuẩn bị nghỉ ngơi. Sau đó, để Cố Thành và Đại Bảo thay nhau lái xe.

Cậu cần nghỉ ngơi thật tốt, xem tối nay có thể phân tách thêm một người nữa hay không.

Tuy cá nhân cậu không mạnh, phân thân tạo ra cũng không quá xuất sắc. Nhưng như người ta vẫn nói, đông người thì mạnh. Cậu vẫn mong có thể có thêm nhiều đồng đội hơn nữa.