Chương 27

Bọn họ nhìn thấy trong xe có một chàng trai với gương mặt vô cùng tuấn tú, đang dùng ánh mắt trắng bệch kỳ quái nhìn chằm chằm về phía họ. Từ sau lưng cậu, một sinh vật có hình dáng giống người đang từ từ chui ra khỏi cơ thể, trong một tư thế vô cùng quái dị.

Ban ngày ban mặt mà trông thấy cảnh này, cả ba tên bên ngoài đều không nhịn được mà run lẩy bẩy.

Nhớ lại những lời mà Luân Bàn Cứu Thế trên bầu trời đã thông báo: tận thế đến sẽ kéo theo đủ loại quái vật nguy hiểm xuất hiện. Bọn họ không chắc người trong xe có phải chính là một trong số những quái vật được nhắc tới hay không.

Nhưng vì mạng sống, bất kể đối phương là quái vật hay dị năng giả đặc biệt, ba người kia đều quyết định – chạy trước đã!

Vì vậy, chưa đợi cậu hoàn toàn phân tách xong Đại Bảo, ba tên côn đồ đã quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Cố Thành thấy vậy, rất muốn rút súng xử lý bọn chúng ngay tại chỗ.

Trong mắt anh, những tên lưu manh độc ác như thế đáng lẽ phải bị tiêu diệt, để sau này khỏi đi bắt nạt người khác.

Nhưng còn chưa kịp bóp cò, anh đã nghe giọng cậu từ trong xe vọng ra:

"Đừng gϊếŧ bọn họ!"

Cố Thành sửng sốt, khó hiểu hỏi:

"Tại sao chứ? Cậu làm sao vậy, cậu đâu phải người mềm yếu? Đây đã là tận thế rồi, chẳng lẽ còn muốn tha cho mấy tên cặn bã đó?"

"Tôi không định bảo vệ bọn họ."

"Thế thì vì sao? Từ hôm qua đến giờ, cậu cứ lạ lạ. Cứ như đang giấu tôi điều gì vậy?"

Cố Thành bước lên sát cửa kính xe, nghiêm túc nhìn cậu.

Anh luôn có cảm giác cậu đang che giấu chuyện gì đó. Trong mắt anh, không ai hiểu Phó Tuẫn hơn mình.

Cậu ngoài mặt thì ôn hòa, thiện lương, dễ sống. Nhưng thực chất lại là người lạnh lùng, giỏi che giấu cảm xúc. Đối với người lạ, cậu thờ ơ như với một con chó hoang.

Ba tên côn đồ ban nãy ghê tởm đến vậy, làm sao cậu lại dễ dàng tha cho chúng? Chắc chắn phải có lý do khác.

Chờ đến khi Đại Bảo phân tách hoàn tất, cậu vừa mặc lại áo vừa giải thích:

"Hai ngày nữa mới thực sự bắt đầu tận thế. Hiện giờ trật tự vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, nếu anh gϊếŧ người lúc này mà bị cảnh sát truy ra thì sao? Anh định gϊếŧ cả cảnh sát à?"

Thấy Cố Thành im lặng, cậu biết anh không thật sự muốn đối đầu với cảnh sát.

Đừng nhìn vẻ ngoài táo bạo của Cố Thành, trong thâm tâm anh không phải kẻ xấu.

Anh có thể không do dự mà gϊếŧ chết lũ côn đồ, nhưng sẽ không dễ dàng ra tay với cảnh sát hay quân đội.

"Hơn nữa, anh không thấy Luân Bàn Cứu Thế rất kỳ lạ sao? Trên đó nói tận thế là do tội lỗi của loài người gây ra. Tôi nghi ngờ những quái vật được nhắc tới có thể chính là người biến thành. Và người biến thành quái vật ấy có lẽ là những kẻ phạm phải tội ác không thể tha thứ."

Nói đến đây, vì cổ họng khó chịu, cậu ho vài tiếng.