Đúng như cậu suy đoán, ba người kia dám ngạo mạn như vậy là bởi vì trong số họ có một dị năng giả. Và người đó không ai khác, chính là tên tóc vàng với thái độ ngạo mạn nhất nhóm.
Hắn sở hữu dị năng hệ thủy. Dù dị năng hệ thủy không mạnh trong giai đoạn đầu, nhưng cũng đủ để bắt nạt phần lớn người thường.
Cả ba vốn là đám lưu manh lông bông. Khi xã hội còn ổn định, bọn chúng đã thích đi gây rối khắp nơi. Giờ khi trật tự bắt đầu hỗn loạn, tận thế cận kề, lại đột nhiên sở hữu dị năng, chúng càng thêm vênh váo và liều lĩnh.
Sáng sớm hôm nay, cả ba khởi hành từ một huyện nhỏ gần đây. Trên đường đi, chúng vừa đánh đập, vừa cướp bóc lung tung.
Cho đến khi nhìn thấy chiếc Land Rover của cậu – một chiếc xe vừa sang trọng vừa kín đáo.
Tên tóc vàng xuất thân không khá giả, trước giờ chỉ lái loại xe năng lượng rẻ tiền. Hắn nhận ra mẫu xe mà cậu đang đi, biết rõ giá trị lên tới cả trăm triệu, liền nảy sinh ý định cướp xe.
Ban đầu, hắn chỉ định đuổi hai người trên xe xuống là xong.
Nhưng khi Cố Thành bước xuống, gương mặt sắc sảo lạnh lùng ấy khiến hắn lập tức đổi ý.
Tên này cả đời căm ghét nhất là mấy kẻ bảnh bao ăn diện, kiểu người mà hắn gọi là “tiểu bạch kiểm”.
Với hắn, Cố Thành chính là kiểu người đó – tuấn tú, sáng sủa, hơn hẳn hắn ở mọi mặt.
Thế nên hắn chẳng những muốn gϊếŧ Cố Thành, còn muốn hủy hoại khuôn mặt ấy. Trong đầu hắn chỉ cần không còn tiểu bạch kiểm nào tồn tại thì sẽ không ai giành mất phụ nữ với hắn nữa.
Vì vậy, khi nghe Cố Thành cất tiếng trêu chọc, hắn chẳng thèm đáp. Chỉ đưa mắt ra hiệu cho hai tên còn lại, chuẩn bị xông lên ra tay với lợi thế đông người.
Cố Thành từ nhỏ đã quen lăn lộn, chỉ liếc một cái đã nhìn thấu ý định của bọn chúng.
Anh vừa lùi về phía sau một chút, vừa thò tay ra sau thắt lưng sờ khẩu súng.
Đêm qua khi vào thế giới số một, anh may mắn mở được vũ khí này.
Ban đầu còn định khoe với cậu, nhưng khi trở ra thì cậu đã ngủ mất. Cho nên đến giờ cậu vẫn chưa biết Cố Thành có súng trong tay.
Tên tóc vàng cùng một tên nữa tiến lên định tấn công Cố Thành.
Tên còn lại thì lại nhắm vào cậu, định cưỡng ép mở cửa xe.
Cậu thấy vậy, một bên bắt đầu hấp thụ viên đá năng lượng trong ba lô, một bên mỉm cười nhìn tên đang cố mở cửa.
Cậu có hai dị năng. Dị năng thứ nhất là cướp đoạt – không thể nâng cấp bằng đá năng lượng. Dị năng thứ hai là phân tách – có thể tăng cấp khi hấp thụ loại đá này.
Hôm qua khi tạo ra Đại Bảo, cậu đã dùng cạn tinh thần lực. Sau vài tiếng nghỉ ngơi, cộng thêm viên đá này, hoàn toàn đủ điều kiện để phân tách lần nữa.
Ngay lúc cậu vừa hấp thụ, vừa chuẩn bị phân tách, tên côn đồ đang mở cửa xe liền tái mặt khi thấy sau lưng cậu bỗng mọc ra... một cái đầu người.
"Mẹ kiếp, ta hoa mắt à? Sao lại thấy sau lưng hắn mọc thêm người thế này?"
Vừa nói, hắn vừa vội vàng tiến sát nhìn kỹ. Đến khi xác nhận đúng là sau lưng cậu thật sự đang mọc ra một người, hắn hoảng hốt lùi lại mấy bước.
Vì động tĩnh của hắn quá lớn, tên tóc vàng cũng quay đầu lại nhìn, thấy vậy liền nghi hoặc hỏi:
"Gì vậy? Trong xe có chuyện gì mà mày sợ thế? Hay là thôi đi nhé?"
Tên tóc vàng nhíu mày, không hiểu vì sao kẻ gan lì như tên này lại có vẻ mặt như thấy ma.
Trước giờ trong ba đứa, chính hắn là đứa táo bạo nhất, cũng là người hay nảy ra những ý tưởng điên rồ.
Thế nên khi thấy hắn tái nhợt mặt mày, cả tên tóc vàng và tên còn lại cũng nhìn về phía xe.
Và rồi... bọn họ đều thấy cảnh tượng quỷ dị: do đang trong quá trình phân tách, Đại Bảo từ lưng cậu bị kéo ra nửa người, khuôn mặt méo mó nhăn nhúm, còn một cánh tay đã tách hẳn ra trước đó.
Cảnh tượng này đúng là vừa kỳ quái vừa đáng sợ.