Nếu cái chết của hắn có thể giúp bản thể mạnh mẽ hơn, hắn hoàn toàn không ngại hy sinh.
Với tinh thần quyết tâm ấy, Đại Bảo tiếp tục tiến vào thêm ba căn phòng nữa. Đến khi bước vào phòng số 007, do bị thương nhiều lần và thể lực cạn kiệt, hắn tiếc nuối bỏ mạng dưới tay một con tang thi.
Ngay khi Đại Bảo chết, Phó Tuẫn ở ngoài lập tức cảm nhận được. Cậu choàng tỉnh dậy từ giấc ngủ, nhíu mày ôm lấy trán.
Đại Bảo không cảm thấy đau khi chết, cơ thể chỉ hóa thành một luồng sáng mờ nhạt tan biến.
Thế nhưng, hắn không đau, không khó chịu, thì Phó Tuẫn lại đau.
Không chỉ đau đầu, cậu còn cảm thấy buồn nôn.
Trước khi kịp đau buồn vì sự hi sinh của Đại Bảo, Phó Tuẫn bất ngờ phát hiện ký ức của hắn truyền lại toàn bộ vào trí não mình.
Những ký ức ấy là những gì Đại Bảo đã trải qua một mình. Ví dụ như những gì xảy ra trong phòng số 007 – vốn dĩ Phó Tuẫn ở bên ngoài sẽ không thể biết. Nhưng khi Đại Bảo chết và tan biến, mọi ký ức đều truyền về cho cậu.
Phó Tuẫn cảm thấy khó chịu một lúc, rồi nhìn xuống đồng hồ trên vòng tay. Không ngờ đã hơn một giờ trôi qua. Trước đó Cố Thành từng nói sẽ trở ra sau hai tiếng.
Hiện tại, Đại Bảo đã không còn, thể trạng của Phó Tuẫn cũng không thích hợp để tiếp tục khiêu chiến. Cậu quyết định thu dọn chiến lợi phẩm và rời khỏi.
Lúc này cậu mới nhận ra, trong suốt thời gian ở thế giới số một, họ đã thu được tổng cộng sáu chiếc rương, trong đó có hai rương sắt và một rương bạc.
Quả nhiên là Đại Bảo. Vận may của hắn đúng là không tồi.
Cộng thêm hai chiếc rương thu được từ trước, giờ đây Phó Tuẫn đang có tổng cộng tám rương.
Cậu lấy tất cả rương ra, nghĩ rằng chi bằng mở ngay tại đây – vì hành lang trong thế giới số một vẫn an toàn hơn bên ngoài.
Để đề phòng mở rương ra gặp vật phẩm đặc biệt mà ba lô không đủ chỗ chứa, Phó Tuẫn lấy hết những vật không cần thiết ra khỏi ba lô, chỉ giữ lại mảnh nâng cấp ba lô duy nhất không thể vứt bỏ.
Ba lô của cậu có tám ô chứa. Hiện giờ chỉ có một ô đang bị chiếm, còn lại bảy ô trống. Nếu mở từng rương một thì dung lượng đó là đủ.
Nghĩ vậy, Phó Tuẫn bắt đầu mở chiếc rương tốt nhất – rương bạc.
Rương bạc quý hơn các loại rương khác, tỷ lệ mở ra vật phẩm có giá trị cũng cao hơn.
Trước khi mở rương, Phó Tuẫn còn xoa xoa hai tay. Đây là phần thưởng đánh đổi bằng tính mạng. Nếu mở ra đồ không ra gì, chính cậu cũng cảm thấy uổng phí.
Ngay khi chiếc rương bạc được mở, ba lô của cậu xuất hiện thêm ba món đồ.
Rương càng giá trị thì số vật phẩm nhận được càng ít, nhưng chất lượng sẽ cao hơn – đây là quy luật mà Phó Tuẫn đã sớm hiểu rõ từ kiếp trước.
Vì vậy, khi thấy ba lô chỉ xuất hiện ba vật phẩm, trong lòng cậu lập tức dâng lên sự phấn khích.
Nhưng rồi khi nhìn kỹ ba món ấy là gì, Phó Tuẫn không khỏi thất vọng đôi chút.
Rương bạc cho ra ba thứ: một lọ dung dịch làm đẹp, một gói thuốc giảm đau, và một khẩu súng ngắn.
Dung dịch làm đẹp này có tác dụng dưỡng trắng, làm mờ sẹo, xoá đốm và giảm nếp nhăn khi thoa lên mặt.
Phó Tuẫn và Cố Thành vốn đã có ngoại hình ưa nhìn, làn da lại không có khuyết điểm gì đáng kể, nên hai người đều không cần đến loại sản phẩm này.