Rương đồng cấp thấp nên mở ra vật phẩm không có gì đặc biệt. Cố Thành thấy chúng chiếm diện tích mà không thật sự cần thiết lúc này, liền lấy khỏi ba lô, định vứt đi.
Lúc đó, Số Một đã mặc xong quần áo.
Hắn nhìn Phó Tuẫn rồi lại nhìn sang Cố Thành, sau đó rất tự nhiên cầm cây gậy cảnh sát vừa mở được, chủ động đi đầu dẫn đường.
Cố Thành nhìn theo bóng lưng hắn, hạ giọng hỏi Phó Tuẫn:
“Dị năng của cậu là như vậy sao?”
Phó Tuẫn khẽ gật đầu, rồi chỉ vào sắc mặt tái nhợt của mình:
“Hiện tại tôi yếu thế này là do phân tách hắn ra.”
“Vậy phân tách này là chỉ thực hiện được một lần hay có thể làm nhiều lần? Nếu có thể lặp lại liên tục thì dị năng của cậu thật sự rất lợi hại đấy. Không chừng sau này có thể tạo ra cả một đội quân Phó Tuẫn.”
Tuy đã quen với cách nói khó nghe của Cố Thành, nhưng bị ví như sinh ra từng đống bản sao, Phó Tuẫn vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu.
Đang định phản ứng thì Số Một phía trước bất ngờ lên tiếng:
“Anh đừng chọc cậu ấy nữa. Bây giờ cậu ấy yếu thật đấy.”
Cố Thành định bật lại rằng mình chẳng quan tâm Phó Tuẫn có yếu hay không, nhưng vừa nhìn sang thấy cậu mím môi nhìn mình, lời phản bác cũng nghẹn lại trong lòng.
Vì có thêm một người, lại là kiểu không biết sợ chết, việc di chuyển của cả nhóm trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Số Một mang theo ký ức tiền kiếp của Phó Tuẫn nên rất thành thạo trong việc tiêu diệt tang thi. Một mình hắn trong tòa nhà đã gϊếŧ đến mười một con, thu được hai chiếc rương, một đồng một sắt.
Cố Thành là dị năng giả, gϊếŧ mười tám con, cũng chỉ nhận được một rương đồng và một rương sắt.
Riêng Phó Tuẫn, do thể lực yếu, chỉ gϊếŧ được năm con mà không có rương nào rơi ra.
Phó Tuẫn nghĩ có lẽ vận may của mình đã dùng hết. Trước đó khi mở gói quà mới đã nhận được hai lọ thuốc thức tỉnh, có lẽ là lúc đó tiêu sạch rồi.
Hơn nữa cậu còn là người trọng sinh, có thể vận may cũng bị tiêu hao bớt vì lý do đó.
Nhưng may là cậu không đi một mình, vẫn còn Số Một bên cạnh.
Số Một quả thật rất hữu dụng, giúp cậu thu về hai chiếc rương báu, coi như hôm nay không phí công vô ích.
Về sau, họ không tiếp tục tiêu diệt tang thi nữa. Việc này hao tốn thể lực, mà Phó Tuẫn thì đã quá mệt.
Huống hồ, hiện tại thế giới số hai đã về đêm. Ban đêm tang thi càng trở nên hung dữ. Cố Thành quyết định quay lại thế giới số một, nghe nói nơi đó còn nhiều điều thú vị, anh muốn qua đó xem thử.