Chương 5

Sau khi hiểu rõ hơn về Uyển Thanh, tôi ở lại cửa hàng giúp cô ấy dọn dẹp và đóng cửa. Nhìn lại đồng hồ, cũng trễ rồi...

"Cậu ăn tối chưa?". Tôi mở to mắt nhìn cô ấy, với ngụ ý cậu có muốn đi cùng tôi không. Uyển Thanh nhìn tôi, cô ấy gật đầu.

Bọn tôi đi đến tiệm đồ nướng bên ngoài ký túc xá, đang lựa xiên nướng thì nghe một tiếng trẻ con khóc lớn. Tôi kéo tay áo Uyển Thanh, hai đứa tôi đi vào con ngõ nhỏ, nhìn thấy một đứa nhóc khoảng chừng mười ba tuổi.

Tôi ngồi xổm xuống lau nước mắt trên mặt đứa nhóc.

"Sao giờ này em không về nhà ?". Tôi vừa hỏi, nhìn sơ qua nó, toàn thân toàn những vết bầm tím, khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt ướt đẫm nhìn tôi.

"Em bị mấy anh côn đồ bắt nạt, họ lấy ví của anh em rồi". Cậu nhóc sụt sịt nước mắt nước mũi trào ra, tôi vội vàng trấn an nó.

"Được rồi, không sao đâu, chị dắt em đi báo cảnh sát". Dứt câu, tôi cùng Uyển Thanh dẫn nó đến trước cửa đồn cảnh sát. Họ nhanh chóng tiếp nhận hồ sơ, hỏi thăm đứa nhóc.

Ở bên kia, Trung Khúc đang lo lắng chạy khắp nơi tìm người. Anh hét lớn: " Tiểu Doãn, em có nghe thấy anh không". Thằng nhóc này lâu lâu nhờ mua giùm lon coca mà đi mãi không thấy về. Lòng anh thấp thỏm không yên, chạy đến đồn cảnh sát định báo án. Vừa đến nơi, chân anh khựng lại, người bên trong là thằng nhóc Tiểu Doãn, kế bên còn có cả Sơ Tình ?.

Anh mở cửa bước vào, mặt tối sầm, bước tới đám côn đồ bị cảnh sát vừa bắt tới, nắm lấy cổ áo tên đầu trọc.

"Là thằng nào đánh em tao???". Khuôn mặt hiện lên rõ sự tức giận, Tiểu Doãn nghe thấy giọng Trung Khúc liền chạy tới ôm lấy anh. Anh nhìn xuống dưới thấy khuôn mặt lấm len nước mắt của thằng nhóc cùng với những vết bầm tím của nó mà không kiềm được, vung nắm đấm lên. Sơ Tình vội đi đến ngăn cản.

"Bình tĩnh". Giọng yếu ớt nắm lấy cánh tay vừa vung lên của anh, anh khựng lại.

"Đừng để tao nhin thấy mặt mày ở trong trường".

Dứt câu Trung Khúc kéo Tiểu Doãn qua, anh ngồi xổm xuống, ngó trước ngó sau.

"Anh, em không sao, nhưng mà cái ví của anh...."

Trung Khúc nghe tới đây liền đứng dậy, anh định tới hỏi những tên côn đồ kia, thì cảnh sát đã đem ví của anh để lên bàn và đem tất cả giấy tờ ra kiểm chứng.

Tôi liếc lên bàn, ánh mắt dừng lại ở tấm hình bên trên. Trong tấm hình là ảnh của một cô bé, nhìn không khác gì tôi lúc bé, tôi bất ngờ cầm tấm hình lên.

"Cô bé này...có quan hệ gì với anh?". Tôi đưa tấm hình đến trước mặt Trung Khúc, anh sững sờ, như thể vừa bị bắt thóp được gì đó.

"Trả đây, không liên quan đến em". Anh gom hết đồ đạc bỏ vào ví.