Chương 41

Kể từ đêm hôm đó, Lâm Yên rất ít khi gặp lại Tɧẩʍ ɖυật Thư. Vốn là một người thông minh, cô đương nhiên biết Tɧẩʍ ɖυật Thư đang cố ý tránh mặt mình.

Nhưng dù vậy, cô cũng không hề hối hận về hành động không kìm được lòng mình đêm đó. Cô thực sự rất thích Tɧẩʍ ɖυật Thư, thà rằng anh tránh mặt cô, còn hơn là bị anh đối xử như một cô em gái.

Cô đem chuyện này kể cho Tống Nam Chi nghe. Tống Nam Chi vốn không nhạy bén trong chuyện tình cảm, liền khó hiểu hỏi: “Sao cậu biết anh ấy đang tránh mặt cậu? Biết đâu dạo này anh ấy bận quá, không có thời gian về nhà thì sao?”

Lâm Yên đáp: “Dạo này anh ấy có vẻ không bận lắm nữa. Hơn nữa, hôm nọ tớ gặp Thẩm Việt, cậu ấy nói với tớ là Tɧẩʍ ɖυật Thư dạo này đã dọn về nhà cũ ở rồi, còn hỏi tớ có phải đã cãi nhau với Tɧẩʍ ɖυật Thư không, sao lại không ở chung nữa.”

“Hả?” Tống Nam Chi ngạc nhiên: “Nhưng cậu cũng có tỏ tình với anh ấy đâu, sao anh ấy lại phải trốn cậu chứ?”

Lâm Yên nhìn dáng vẻ ngây thơ của cô bạn thân, nhất thời không nhịn được cười, nói: “Đợi sau này cậu có người mình thích thì sẽ biết thôi. Giữa nam và nữ, phương diện này rất nhạy cảm. Tɧẩʍ ɖυật Thư lại là người trưởng thành, chắc chắn rất dễ dàng nhận ra tâm tư của tớ.”

Tống Nam Chi lại hỏi: “Vậy tại sao anh ấy lại phải trốn cậu? Anh ấy không thích cậu à?”

Lâm Yên cầm bút, im lặng một lúc, rồi bất đắc dĩ nói: “Có lẽ vậy.”

Cô thực sự rất, rất thích Tɧẩʍ ɖυật Thư.

Nhưng cô thích Tɧẩʍ ɖυật Thư là chuyện của cô, cô chưa từng kỳ vọng rằng Tɧẩʍ ɖυật Thư cũng nhất định phải thích mình. Mỗi người đều có quyền lựa chọn yêu hay không yêu, cô cũng không có tư cách yêu cầu Tɧẩʍ ɖυật Thư phải thích mình.

Cô im lặng suy nghĩ một lúc, sau đó gạt hết mọi thứ ra khỏi đầu, quay trở lại với công việc chính của mình.

Lúc đó, cô đang bận rộn nộp hồ sơ vào trường đại học. Sau khi nộp portfolio, ngày nào cô cũng hồi hộp chờ đợi kết quả. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là kiểm tra hòm thư, và việc cuối cùng trước khi đi ngủ cũng là kiểm tra hòm thư.

Mãi cho đến cuối tháng một, gần đến Tết, một buổi sáng nọ khi thức dậy mở hòm thư, cuối cùng cô cũng nhìn thấy thư mời phỏng vấn từ trường đại học mà cô đã nộp hồ sơ.

Khoảnh khắc đó, cô vui đến mức suýt nhảy dựng lên khỏi giường. Nhưng vì đây mới chỉ là thư mời phỏng vấn, nên cô nhanh chóng bình tĩnh lại sau cơn phấn khích, lập tức xuống giường vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, rồi tiếp tục tập trung vào việc chuẩn bị cho buổi phỏng vấn.

Điều may mắn là trường áp dụng hình thức phỏng vấn trực tuyến. Đối với một người túi tiền eo hẹp như cô, điều này có thể tiết kiệm được một khoản lớn tiền vé máy bay và chi phí ăn ở.

Buổi phỏng vấn của cô diễn ra vào đầu tháng hai. Ngày hôm đó, cô tự nhốt mình trong phòng ngủ, vô cùng nghiêm túc thực hiện một buổi phỏng vấn trực tuyến kéo dài hai mươi phút.

Sau khi phỏng vấn kết thúc, thực ra trong lòng cô cũng không chắc chắn lắm, không biết liệu trường có nhận mình hay không.

Bạn bè đều hỏi cô tại sao không nộp hồ sơ vào chương trình dự bị trước. Dù sao thì học viện thiết kế mà cô đăng ký cũng là một trong những trường hàng đầu thế giới, mỗi năm số lượng học sinh trung học trong nước được nhận thẳng vào chương trình cử nhân là vô cùng ít ỏi. Nếu nộp hồ sơ vào chương trình dự bị trước, một năm sau lại nộp hồ sơ vào chương trình cử nhân, thì cơ hội sẽ lớn hơn rất nhiều.

Thực ra không phải là cô chưa từng cân nhắc đến vấn đề này. Nhưng thứ nhất, học thêm một năm dự bị sẽ tốn thêm một năm học phí và sinh hoạt phí, mà chi phí du học ở London không phải là thứ cô có thể dễ dàng gánh vác. Thứ hai, cô cũng có niềm tin vào thành tích và năng lực của bản thân, nên đã dứt khoát nộp hồ sơ thẳng vào chương trình cử nhân.

Chỉ là, dù cô có tự tin đến đâu, thì sau khi phỏng vấn kết thúc, quá trình chờ đợi kết quả vẫn vô cùng lo lắng.

Trong suốt quá trình này, thực ra cô rất muốn gọi điện cho Tɧẩʍ ɖυật Thư. Đã có mấy lần cô tìm ra số điện thoại của anh, nhưng cuối cùng vẫn không dám gọi đi.

Chủ yếu là vì cô không biết thái độ của Tɧẩʍ ɖυật Thư đối với mình bây giờ ra sao, liệu anh có thấy cô phiền phức không. Nếu Tɧẩʍ ɖυật Thư tỏ ra không kiên nhẫn, cô nghĩ dù cho sức chịu đựng của mình có mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ ít nhiều cảm thấy buồn bã.

Vì sợ hãi, nên cô đã lùi bước. Đến nỗi dù rất nhớ Tɧẩʍ ɖυật Thư, cô vẫn không dám gọi cuộc điện thoại đó.

Mãi cho đến ngày áp Tết, những người giúp việc trong nhà lần lượt về quê ăn Tết.