Chương 39

Phó Chính Nam đáp: "Tôi nào biết được. Nhưng hình như nghe nói con bé đó từ nhỏ đã bị Lâm Đức Xuyên vứt ở quê, chắc là ông ta cũng chẳng quan tâm gì đâu. Ở Bắc Thành chân ướt chân ráo, dù sao Tɧẩʍ ɖυật Thư cũng xem như là nửa người anh trai của con bé. Ngoài Tɧẩʍ ɖυật Thư ra, lúc này chắc con bé cũng chẳng có ai để dựa dẫm cả."

Vừa dứt lời, Tɧẩʍ ɖυật Thư đã dẫn Lâm Yên tới.

Phó Chính Nam nhìn ra cửa, nói: “Vừa nhắc đến hai người xong.”

Thấy Lâm Yên, anh ta cười chào một tiếng: “Em Yên, sao không đến sớm hơn? Biết em đến thì đã đợi em ăn cơm rồi.”

Lâm Yên vốn không quen biết Phó Chính Nam, nhưng vì đây là tiệc sinh nhật của Tɧẩʍ ɖυật Thư nên người có mặt tự nhiên đều là bạn của anh, vì vậy cô chỉ nở một nụ cười lịch sự.

Tɧẩʍ ɖυật Thư đi đến bàn, một tay kéo ghế cho Lâm Yên, một tay giới thiệu: “Đây là Phó Chính Nam.”

Anh giới thiệu Lâm Yên với bạn bè có mặt, rồi lại giới thiệu từng người trong bàn cho cô. Sau khi giới thiệu xong, anh mới gọi nhân viên phục vụ lấy thực đơn, đặt trước mặt Lâm Yên và nói: “Xem em muốn ăn gì.”

Lâm Yên thấy mọi người đã ăn xong cả rồi, cũng ngại để mọi người phải đợi một mình mình, thế nên cô chỉ gọi một bát hoành thánh có thể ăn thật nhanh.

Tɧẩʍ ɖυật Thư nhận lấy thực đơn, thấy cô chỉ gọi một bát hoành thánh thì nói: “Ngày nào ở nhà cũng ăn hoành thánh mà vẫn chưa ngán à?”

Anh vừa thản nhiên nói, vừa gọi thêm hai món đặc trưng của nhà hàng: “Vịt quay ở đây không tệ đâu, lát nữa em thử xem.”

Thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư đã gọi thêm cho mình hai món nữa, Lâm Yên bèn ngoan ngoãn gật đầu.

Gọi món xong, Tɧẩʍ ɖυật Thư đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ để vào bếp.

Ngồi ở phía đối diện, Phó Chính Nam đang nghĩ xem lát nữa nên đi đâu giải trí, bèn hỏi Tɧẩʍ ɖυật Thư: “Ăn xong rồi mở phòng chơi bài không?”

Nói rồi, anh ta còn nhìn sang Lâm Yên đang ngồi cạnh Tɧẩʍ ɖυật Thư, hỏi: “Em Yên, có biết chơi bài không em?”

Nghe vậy, Tɧẩʍ ɖυật Thư liền liếc mắt nhìn Phó Chính Nam, nói: “Cậu bị ấm đầu à?”

Phó Chính Nam vội đáp: “Chơi cho vui thôi mà, có để em Yên thua tiền đâu.”

Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: “Mấy cậu tự đi đi, lát nữa ăn xong tôi đưa cô ấy về khách sạn.”

Thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư không cho Lâm Yên chơi cùng, Phó Chính Nam cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi Lâm Yên ăn xong, mọi người lại ngồi trò chuyện thêm một lúc, đợi đến rạng sáng mới tan tiệc.

Phó Chính Nam hiếm khi mới tụ tập được một bữa, nên đã cùng mấy người bạn khác định mở phòng chơi bài. Tɧẩʍ ɖυật Thư một là không có hứng, hai là phải đưa Lâm Yên về khách sạn nghỉ ngơi, vì vậy sau khi thanh toán xong liền trực tiếp đưa cô đi trước.

Lái xe về đến khách sạn đã gần một giờ sáng. Lúc Tɧẩʍ ɖυật Thư dừng xe trước cửa, anh hỏi Lâm Yên: “Mai em có phải đi học không?”

Lâm Yên gật đầu, đáp: “Em mua vé tàu cao tốc lúc sáu rưỡi sáng mai rồi ạ.”

Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: “Lát nữa hủy vé đi, anh mua vé máy bay cho em.”

Từ thành phố S đến Bắc Thành, đi tàu cao tốc phải mất hơn năm tiếng đồng hồ. Tɧẩʍ ɖυật Thư nói tiếp: “Bây giờ đã gần một giờ rồi, lát nữa em về phòng nghỉ sớm một chút, mai ngủ thêm lúc nữa. Đi máy bay chỉ hơn một tiếng là đến Bắc Thành thôi.”

Lâm Yên nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, do dự một lát rồi không kìm được hỏi: “Em qua đây... có phải đã gây phiền phức cho anh không?”

Tɧẩʍ ɖυật Thư đỗ xe xong, quay sang nhìn cô nói: “Đừng nghĩ lung tung, anh chỉ lo em đi đi về về sẽ vất vả thôi.”

Lâm Yên vội nói: “Em không vất vả đâu ạ.”

Tɧẩʍ ɖυật Thư mỉm cười, rút chìa khóa xe ra và nói: “Đi thôi, xuống xe.”

Sau khi xuống xe, Tɧẩʍ ɖυật Thư dẫn Lâm Yên đến sảnh để mở một phòng riêng cho cô. Đăng ký chứng minh thư xong, anh đưa thẻ phòng cho cô và dặn dò: “Vào phòng rồi thì tự khóa cửa lại nhé. Phòng của anh ở ngay cạnh phòng em, có chuyện gì cứ gọi anh bất cứ lúc nào.”

Lâm Yên gật đầu, đưa tay nhận lấy thẻ phòng rồi nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, nói: “Cảm ơn anh.”

Tɧẩʍ ɖυật Thư đáp: “Đi thôi.”

Hai người cùng nhau đi thang máy lên lầu. Ra khỏi thang máy, Tɧẩʍ ɖυật Thư đi trước dẫn đường, đến trước cửa phòng của Lâm Yên thì dừng lại nhìn cô, nói: “Phòng của em ở đây.”

Lâm Yên nhìn số phòng, rồi lại nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, không nén được nói: “Tɧẩʍ ɖυật Thư, hay là để em thắp nến bánh sinh nhật cho anh trước nhé.”

Tɧẩʍ ɖυật Thư liếc nhìn Lâm Yên một cái, rồi gật đầu: “Được, qua đây đi.”

Anh đi sang phòng bên cạnh, quẹt thẻ mở cửa. Vào phòng, anh bật đèn lên trước rồi nói với Lâm Yên: “Vào đi em.”