Dì Nguyệt thấy Lâm Yên đang vẽ trang phục nữ trên giấy phác thảo, tuy dì không am hiểu về thiết kế, nhưng chỉ cảm thấy màu sắc vô cùng đẹp mắt, không kìm được mà khen ngợi: "Tác phẩm này của con đến lúc nộp đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều trường danh tiếng tranh nhau nhận con đấy."
Nghe vậy, nụ cười vui mừng bất giác hiện lên trên khuôn mặt Lâm Yên, cô nói: "Cảm ơn dì Nguyệt, con xin nhận lời chúc tốt lành này của dì ạ."
Dì Nguyệt nói tiếp: "Tuy dì không hiểu về thiết kế, nhưng dì nhìn nhiều nên cũng biết. Tiểu Yên à, con vừa có tài lại vừa chăm chỉ như vậy, sau này bất kể làm gì cũng nhất định sẽ thành công."
Lâm Yên mỉm cười cong môi.
Cô gật đầu, tự tin đáp: "Con cũng nghĩ vậy."
Cô chưa bao giờ nghi ngờ bản thân mình. Cô cũng tin rằng, chỉ cần là việc cô muốn làm, cô nhất định sẽ làm được.
*
Tɧẩʍ ɖυật Thư vừa đi công tác đã là một tuần. Cả một tuần lễ, Lâm Yên không hề thấy bóng dáng Tɧẩʍ ɖυật Thư ở nhà, thật ra trong lòng cô rất nhớ anh.
Đặc biệt là mỗi tối, sau khi đã xong xuôi mọi việc và nằm trên giường, hình bóng của Tɧẩʍ ɖυật Thư lại bất giác hiện lên trong đầu cô. Càng nghĩ về anh, cô lại càng muốn được gặp anh.
Sáng hôm đó, khi cô xuống lầu ăn cơm, dì Nguyệt đột nhiên nói: "Sao Tổng giám đốc Thẩm vẫn chưa về nhỉ, hai ngày nữa là sinh nhật cậu ấy rồi. Năm nay bà chủ cũng không có ở nhà, không lẽ năm nay cậu ấy lại không tổ chức sinh nhật nữa sao?"
Nghe thấy thế, Lâm Yên ngẩng đầu nhìn dì Nguyệt, ngạc nhiên hỏi: "Ngày kia là sinh nhật Tɧẩʍ ɖυật Thư ạ?"
Dì Nguyệt đáp: "Chứ còn gì nữa. Nhưng mà cậu ấy cũng không thích tổ chức sinh nhật cho lắm, những năm trước có bà chủ ở đây còn tổ chức cho cậu ấy, năm nay bà chủ không ở nhà, chắc là lại cho qua thôi."
Sau khi nghe dì Nguyệt nói, Lâm Yên cứ canh cánh chuyện này trong lòng. Tối đến trước khi đi ngủ, cô nằm trên giường suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi điện cho Tɧẩʍ ɖυật Thư.
Điện thoại đổ chuông vài tiếng mới có người bắt máy, giọng nói trầm ấm từ tính của Tɧẩʍ ɖυật Thư truyền đến từ đầu dây bên kia: "Mấy giờ rồi mà còn chưa ngủ?"
Lâm Yên đáp lại: "Chẳng phải anh cũng chưa ngủ sao."
Ở đầu dây bên kia, vẫn còn nghe thấy tiếng máy in tài liệu. Tɧẩʍ ɖυật Thư đang đứng bên máy in, vừa xem lướt qua những tập tài liệu mới in, vừa nghe điện thoại, anh nói: "Có chút việc, vẫn đang tăng ca."
Lâm Yên hỏi: "Anh đang ở văn phòng à?"
Tɧẩʍ ɖυật Thư đáp: "Ở khách sạn."
Lâm Yên "Ồ" một tiếng.
Cô nằm nghiêng trên giường, tay nắm chặt điện thoại.
Cô do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Tɧẩʍ ɖυật Thư, khi nào anh về?"
Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: "Vẫn chưa chắc, công việc bên này vẫn chưa xong."
Lâm Yên suy nghĩ một lát rồi nói: "Dì Nguyệt bảo ngày kia là sinh nhật anh, lúc đó anh có về không?"
Tɧẩʍ ɖυật Thư đáp: "Chắc là không đâu, có lẽ vẫn phải ở lại đây thêm vài ngày nữa."
Nghe vậy, Lâm Yên có chút hụt hẫng, chỉ khẽ "ồ" một tiếng.
Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: "Khuya rồi, ngủ sớm đi, không phải ngày mai em còn phải đi học sao."
Nghe anh nói vậy, Lâm Yên khẽ gật đầu, nói: "Vâng ạ, vậy anh cũng nghỉ sớm đi, đừng làm việc khuya quá."
Tɧẩʍ ɖυật Thư "Ừm" một tiếng, nói: "Được."
*
Đến ngày sinh nhật của Tɧẩʍ ɖυật Thư, Lâm Yên, sau khi chắc chắn Tɧẩʍ ɖυật Thư sẽ không về, đã đi thẳng đến ga tàu hỏa ngay sau giờ học buổi chiều.
Cô đã mua một vé tàu cao tốc đi thành phố S. Chuyến tàu kéo dài suốt năm tiếng đồng hồ, từ sáu giờ chiều đến mười một giờ đêm, và cuối cùng cô cũng đã đến được thành phố S.
Vừa ra khỏi ga tàu cao tốc, cô liền gọi điện cho Tɧẩʍ ɖυật Thư và hỏi: “Tɧẩʍ ɖυật Thư, anh đang ở đâu vậy?”
Ở đầu dây bên kia, Tɧẩʍ ɖυật Thư vẫn đang ở bên ngoài.
Hôm nay là sinh nhật anh, vốn dĩ anh không định tổ chức, nhưng Phó Chính Nam rảnh rỗi nên đã sắp xếp một bữa tiệc cho anh. Thế nên, khi Lâm Yên gọi điện đến, anh vẫn đang dùng bữa bên ngoài. Nghe Lâm Yên hỏi, anh đáp: “Anh đang ở ngoài, có chuyện gì vậy?”
Lâm Yên nói: “Anh gửi định vị cho em đi.”
Nghe vậy, Tɧẩʍ ɖυật Thư hơi sững người, nhưng sau đó anh cũng nhanh chóng phản ứng lại. Anh cầm điện thoại đứng dậy, đi ra hành lang bên ngoài và hỏi: “Em đến chỗ anh rồi à?”
Lâm Yên khẽ “ừm” một tiếng rồi nói: “Anh mau gửi định vị cho em đi, em sẽ đến tìm anh.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: “Em đang ở đâu? Anh sẽ đến đón em.”
Lâm Yên đáp: “Không cần đâu, anh cứ gửi định vị cho em là được, em sẽ gọi taxi đến.”
“Ở ga tàu cao tốc sao?” Đã muộn thế này, làm sao Tɧẩʍ ɖυật Thư có thể yên tâm để Lâm Yên tự mình bắt taxi đến được. Qua điện thoại, anh nghe thấy tiếng loa thông báo ở ga tàu, liền nói: “Em cứ đứng yên ở đó đừng đi đâu cả, anh sẽ đến đón em, khoảng hai mươi phút nữa.”
Nói xong, anh cúp điện thoại, quay lại phòng riêng lấy áo khoác và chìa khóa xe rồi ra ngoài.
Hai mươi phút sau, Tɧẩʍ ɖυật Thư lái xe đến ga tàu cao tốc.
Lúc rạng sáng, bên ngoài ga tàu cao tốc đã vắng bóng người.
Từ xa, Tɧẩʍ ɖυật Thư đã nhìn thấy Lâm Yên đang đứng đợi anh bên ngoài ga tàu.
Cô mặc một chiếc áo khoác màu trắng, trên tay ôm một bó hoa và xách theo một chiếc bánh sinh nhật.
Tɧẩʍ ɖυật Thư đỗ xe bên đường, sau đó xuống xe và đi thẳng về phía Lâm Yên.
Lâm Yên, tay ôm hoa và xách bánh sinh nhật, đang ngó nghiêng tìm kiếm bóng dáng Tɧẩʍ ɖυật Thư. Bỗng nhiên, cô nhìn thấy anh đang đi về phía mình, khuôn mặt cô lập tức rạng rỡ nụ cười, và cô vui vẻ bước nhanh về phía anh.
Khi đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư, cô đưa bó hoa đang ôm trong lòng cho anh và nói: “Chúc mừng sinh nhật Tɧẩʍ ɖυật Thư, may mà em vẫn còn kịp.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư đứng trước mặt Lâm Yên, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô. Mãi một lúc lâu sau, anh mới hỏi một câu: “Em đã đặc biệt đến đây chỉ để mừng sinh nhật anh sao?”