Vừa dứt lời, Tɧẩʍ ɖυật Thư liền xoay người đi ra ngoài, anh định xuống lầu để xử lý vết thương.
Tuy Tɧẩʍ ɖυật Thư không hề trách mình, nhưng Lâm Yên vẫn cảm thấy vô cùng áy náy. Vì vậy, cô chẳng màng đến việc bản thân vẫn còn đang sốt mà vội vàng đi theo anh xuống lầu.
Vừa xuống đến lầu, cô đã chạy ngay vào phòng chứa đồ để lấy hộp thuốc. Lúc này, dì Nguyệt vốn dĩ đang đứng ở cửa đợi bác sĩ Tống, khi nhìn thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư ngồi xuống ghế sô pha với cả bàn tay phải bê bết máu, thậm chí máu vẫn không ngừng nhỏ giọt xuống đất, dì ấy đã vô cùng hoảng hốt.
Dì ấy kinh hãi kêu lên: "Thẩm tổng! Ngài bị thương rồi!"
Dì vừa kêu vừa chạy đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư. Cùng lúc đó, chú Vương quản gia đang đứng ở cửa, nghe thấy tiếng cũng vội vã chạy vào.
Khi cả hai người cùng xúm lại trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư, họ mới phát hiện trên mu bàn tay phải của anh có một vết cắt rất dài.
Dì Nguyệt vừa kinh ngạc vừa sốt ruột, đang định đi vào phòng chứa đồ lấy hộp thuốc thì đã thấy Lâm Yên ôm hộp thuốc chạy đến.
Lâm Yên lo lắng đến mức gương mặt tái nhợt, cô chạy đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư rồi ngồi xổm xuống, khi mở hộp thuốc ra để tìm nước sát trùng, đôi tay cô không ngừng run rẩy.
Tɧẩʍ ɖυật Thư một tay dùng khăn giấy lau máu, thấy tay Lâm Yên cứ run lên bần bật, anh bèn lên tiếng trấn an: "Em đừng lo, chỉ là chảy chút máu thôi, không chết được đâu."
Nói thì nói vậy, nhưng có lẽ vì người bị thương là Tɧẩʍ ɖυật Thư, hơn nữa còn là do chính tay cô gây ra, nên Lâm Yên làm sao có thể không lo lắng cho được.
Cô cố gắng hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, sau đó vặn nắp chai nước sát trùng, vừa cầm miếng bông định giúp anh khử trùng vết thương thì Tɧẩʍ ɖυật Thư đã đưa tay lấy chai nước sát trùng từ tay cô và nói: "Để anh tự làm."
Vết thương trên mu bàn tay vừa dài lại hơi sâu, anh lười dùng bông y tế để sát trùng từ từ, bèn dứt khoát dội thẳng nước sát trùng lên vết thương.
Tɧẩʍ ɖυật Thư vốn là người chịu đau rất giỏi, thế nhưng khi nước sát trùng xối vào vết thương, anh cũng đau đến mức phải khẽ nhíu mày.
Lâm Yên đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, nước mắt bỗng chốc rơi xuống.
Nhưng cô không khóc thành tiếng, chỉ biết mím chặt môi, cố gắng nuốt nước mắt vào trong.
Sau khi rửa vết thương bằng nước sát trùng xong, Tɧẩʍ ɖυật Thư lại rắc gần nửa lọ bột Vân Nam Bạch Dược lên để cầm máu, rồi quay sang nói với dì Nguyệt: "Gọi cho Tống Hành, hỏi xem cậu ta đến đâu rồi."
"Vâng!" Dì Nguyệt vội vàng đáp lời rồi chạy đến bên tủ để gọi điện thoại.
Rắc thuốc cầm máu xong, Tɧẩʍ ɖυật Thư quay đầu nhìn sang Lâm Yên.
Anh thấy đôi mắt cô đã đỏ hoe, và khi cô nhìn anh, những giọt nước mắt mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay lại một lần nữa chực trào ra.
Thấy cô sắp khóc, Tɧẩʍ ɖυật Thư lại cong môi cười, trêu chọc: "Sao lại khóc thế này?"
Tɧẩʍ ɖυật Thư không lên tiếng thì thôi, anh vừa cất lời, nước mắt trong hốc mắt Lâm Yên liền tuôn rơi.
Thấy cô khóc, anh bèn rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, nói: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, anh có trách em đâu."
Lâm Yên nhận lấy khăn giấy, nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, nén khóc nói: "Em thà rằng anh trách mắng em còn hơn."
Tɧẩʍ ɖυật Thư đáp: "Em chỉ là vì sốt cao đến hồ đồ, đầu óc không tỉnh táo nên mới vô tình làm anh bị thương thôi, anh sao có thể vì chuyện này mà giận em được? Huống hồ, cũng tại anh né chậm một chút, không liên quan gì đến em cả."
Chủ yếu là anh cũng không ngờ rằng trong lúc sốt cao mê man, Lâm Yên vẫn có thể phản xạ có điều kiện dùng dao để tự vệ, vì vậy anh đã không hề phòng bị. Đến khi cảm thấy đau thì mu bàn tay đã bất ngờ bị cứa cho một nhát.
Anh nhìn Lâm Yên, lại trêu cô: "Nhưng cũng may là em đang sốt cao đến mơ màng, chẳng còn chút sức lực nào. Chứ nếu em mà ở trong trạng thái tỉnh táo, thì tối nay cánh tay này của anh e là đã bị em phế đi rồi."
Lâm Yên vội vàng nói: "Nếu em biết đó là anh, em tuyệt đối sẽ không ra tay, dù có chết em cũng không bao giờ làm tổn thương anh."
Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn Lâm Yên, im lặng một lúc lâu rồi không kìm được mà hỏi một câu: "Em rất thiếu cảm giác an toàn à?"
Nghe vậy, Lâm Yên không khỏi sững người.
Cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, bất giác mím môi.
Một lúc lâu sau, cô mới trả lời: "Chỉ là em quen rồi."
Cô đã quen với việc phải luôn cảnh giác, quen với việc phải tự vệ theo phản xạ mỗi khi cảm nhận có người đến gần.
Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn cô một lúc nhưng cũng không nói gì thêm. Thấy trán cô đã lấm tấm mồ hôi, anh nói: "Em lên lầu nghỉ ngơi đi, lát nữa bác sĩ đến, anh sẽ bảo dì Nguyệt đưa cậu ấy lên khám cho em."
Lâm Yên lắc đầu, vẫn ngồi lì bên cạnh không chịu đi, cô nói: "Em không sao, đợi bác sĩ băng bó vết thương cho anh xong em sẽ lên sau."