Chương 32: Bạn mới

Mặc dù Lâm Yên không có hứng thú với việc xã giao, nhưng sau khi chuyển đến lớp mới, cô cũng bất ngờ kết giao được với vài người bạn.

Bạn cùng bàn của cô là một cô gái vô cùng nhiệt tình và xinh đẹp, hơn nữa còn có gu thẩm mỹ rất tốt, thường đưa ra cho cô vài lời góp ý cho những bản phác thảo thiết kế. Tính cách của cả hai lại vô cùng hợp nhau, vì vậy, lâu dần họ đã trở thành đôi bạn thân.

Chiều hôm đó sau khi tan học, Lâm Yên không đến nhà ăn dùng bữa tối mà ngồi lại trong lớp, cắm cúi hoàn thành một bản phác thảo.

Dạo gần đây, Tống Nam Chi đang chuẩn bị cho kỳ thi nghệ thuật, nên buổi chiều nào cô ấy cũng không đi ăn mà chỉ ngồi lại trong lớp gặm táo.

Có điều, dạo này cô ấy đã ăn táo đến mức muốn nôn, chỉ cắn được hai miếng là không muốn ăn nữa, đành ôm cốc nước tu ừng ực cho đỡ thèm.

Lâm Yên vừa vẽ, vừa nghiêm túc nói với Tống Nam Chi: “Tôi thấy cậu vẫn nên ăn chút gì đi, cẩn thận lại đau dạ dày đấy.”

Tống Nam Chi đáp: “Không được, còn nửa tháng nữa là thi rồi, tôi nhất định phải cố gắng đến lúc thi xong! Cậu không biết ống kính máy quay tàn nhẫn đến mức nào đâu, nó có thể khiến một người trông béo ra gấp đôi đấy.”

Lâm Yên nói: “Nhưng cậu đã rất gầy và xinh đẹp rồi, hơn nữa cậu lại có gương mặt nhỏ bẩm sinh, không ai ăn ảnh hơn cậu đâu.”

Nói đến đây, Tống Nam Chi bỗng nhiên lên tiếng: “Tiểu Yên, ngày tám tháng mười hai tôi thi, cậu đi cùng tôi nhé. Cậu biết mẹ tôi không cho tôi thi vào học viện điện ảnh mà, đến lúc đó chắc chắn sẽ không đi cùng tôiđâu.”

Lâm Yên gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn Tống Nam Chi, hỏi: “Hôm đó là cuối tuần phải không?”

Tống Nam Chi “ừm” một tiếng, nói: “Hình như là thứ Bảy.”

Lâm Yên liền đáp: “Vậy lúc đó cậu gọi cho tôi, tôi sẽ đi cùng cậu.”

“Ừm!” Tống Nam Chi vui vẻ ôm chầm lấy Lâm Yên, nũng nịu nói: “Vẫn là cậu tốt với tôi nhất.”

-

Đến ngày tám tháng mười hai, từ sáng sớm, Lâm Yên đã đi cùng Nam Chi đến học viện điện ảnh để dự thi.

Bởi vì người không phận sự thì không được vào trường, nên trong lúc Nam Chi ở bên trong làm bài thi, cô chỉ có thể đứng bên ngoài chờ đợi.

Khi ấy, Bắc Thành đã rất lạnh. Lâm Yên mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen và đi đôi bốt cao cổ cùng màu, ngồi dưới một gốc cây được chừng hai mươi phút, cuối cùng vì lạnh quá không chịu nổi, đành phải vội vàng đứng dậy đi lại.

Cô đút hai tay vào túi áo, cứ đi đi lại lại tại chỗ.

Thế nhưng, mùa đông ở Bắc Thành lạnh đến cắt da cắt thịt, gió lạnh thổi vào mặt đau rát.

Cô nhìn thấy một quán cà phê ở bên kia đường, sau một hồi do dự, cô vẫn quyết định đi qua đó.

Vốn dĩ cô muốn vào quán cà phê cho ấm người, nhưng khi nhìn thấy bảng giá treo ở cửa, cô lập tức thấy xót của.

Một ly Americano nóng bình thường nhất cũng đã ba mươi tám tệ. Lúc này cô đang rất thiếu tiền, đừng nói là ba mươi tám, dù là mười tám tệ cô cũng phải đắn đo suy nghĩ.

Vì không nỡ tiêu tiền, cuối cùng cô đành phải đứng ở bên ngoài, hai tay đút trong túi áo. Những lúc lạnh không chịu nổi, cô lại hà hơi nóng vào lòng bàn tay, rồi áp lên đôi má đã cóng lại. Nếu vẫn không được, cô lại chạy những vòng nhỏ quanh cái cây cổ thụ đó, vận động một chút thì cơ thể cũng ấm lên đôi phần.

Nhưng dù đã làm vậy, tối hôm đó cô vẫn bị sốt.

Lúc ấy, cô đang cặm cụi bên bàn để chuẩn bị cho tập tác phẩm của mình, nhưng càng vẽ, cô càng cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt hoa lên. Cô có linh cảm mình bị sốt rồi, cố gắng gượng một lúc nhưng thật sự không chịu nổi nữa, đành phải đặt bút xuống rồi chui vào trong chăn đi ngủ.

Thực ra lúc đó vẫn còn sớm, chưa đến mười giờ tối. Vì dạo này Lâm Yên hay thức khuya vẽ vời, nên dì Nguyệt thường nấu chút đồ ăn khuya cho cô vào khoảng mười giờ mỗi tối.

Tối nay, dì nấu món hoành thánh nhỏ mà Lâm Yên thích ăn. Khi bưng lên lầu, dì giơ tay gõ nhẹ vào cửa, khẽ gọi: “Tiểu Yên, dì nấu cho con món hoành thánh tôm mà con thích ăn này, dì vào được không?”

Nói xong, dì Nguyệt đứng bên ngoài chờ một lát, nhưng đợi một lúc lâu mà vẫn không nghe thấy Lâm Yên trả lời.

Dì không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ, bởi vì Lâm Yên là một cô gái rất lễ phép, bình thường chỉ cần gọi là cô sẽ trả lời ngay, cũng sẽ chủ động ra mở cửa cho dì.

Nghĩ rằng có điều gì đó không ổn, dì Nguyệt cho rằng có lẽ Lâm Yên đang quá tập trung làm việc nên không nghe thấy, thế là dì lại giơ tay gõ nhẹ thêm hai cái, hỏi: “Tiểu Yên, dì vào được không?”

Bên trong vẫn không có tiếng trả lời.

Lần này thì dì Nguyệt có chút lo lắng, sợ Lâm Yên ở một mình trong phòng xảy ra chuyện gì, vì vậy cũng không dám chần chừ nữa, vội vàng đi lấy chìa khóa để mở cửa.

Lâm Yên rất cảnh giác với tiếng chìa khóa mở cửa, gần như là tỉnh lại ngay lập tức.

Đầu óc cô vẫn chưa kịp tỉnh táo, nhưng tay đã theo phản xạ lần đến con dao giấu dưới gối.

Mãi cho đến khi nhìn rõ người bước vào là dì Nguyệt, cô mới thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng bàn tay đang nắm chặt con dao ra, rồi thả lỏng người nằm lại xuống gối. Do bị sốt, giọng nói của cô có chút yếu ớt: “Dì Nguyệt, xin lỗi dì, con ngủ quên mất.”

Thấy Lâm Yên vẫn đang nằm yên ổn trên giường, trái tim đang treo lơ lửng của dì Nguyệt cuối cùng cũng có thể đặt xuống. Dì bưng bát hoành thánh đến bên giường, đặt lên chiếc tủ đầu giường rồi nói: “Con làm dì sợ chết khϊếp, gọi con mãi mà không thấy ai trả lời, dì còn tưởng đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Lâm Yên nhìn dì Nguyệt, áy náy nói: “Con xin lỗi, đã để dì phải lo lắng rồi.”