Lâm Yên lúc nãy vẫn còn đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng, nhưng vừa nghe thấy tiếng Tɧẩʍ ɖυật Thư xuống lầu, cô đã vội vàng thay quần áo rồi chạy ngay xuống vì sợ không kịp ra ngoài cùng anh.
Thế nhưng lúc này, khi nghe Tɧẩʍ ɖυật Thư nói phải đến công ty, lòng cô không khỏi có chút hụt hẫng.
Dù vậy, nỗi thất vọng ấy đã được cô giấu rất kỹ, trên mặt cũng không hề biểu lộ ra ngoài.
Cô nở một nụ cười, nói: “Vậy thôi ạ, thế thì em không đi cùng anh nữa.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư “ừm” một tiếng, nói: “Có việc gì thì gọi điện thoại. Anh đi đây.”
“Vâng ạ.” Lâm Yên cười đáp một tiếng, đợi đến khi Tɧẩʍ ɖυật Thư ra khỏi cửa rồi, cô mới quay người trở lại phòng khách, đặt cặp sách xuống rồi cùng dì Nguyệt ra phòng ăn dùng bữa sáng.
-
Vì Tɧẩʍ ɖυật Thư đã cho người đến trường làm thủ tục nhập học và đóng học phí cho Lâm Yên từ hôm qua, nên sáng nay khi đến trường, Lâm Yên có thể trực tiếp đến gặp giáo viên chủ nhiệm để báo danh.
Quản gia và dì Nguyệt vốn định đi cùng Lâm Yên, nhưng cô lại cười nói: “Không cần đâu ạ, con tự đi tìm lớp học được rồi.”
Nói rồi, cô vừa tháo dây an toàn, vừa đẩy cửa xe bước xuống.
Dì Nguyệt cũng vội vàng xuống xe theo, không yên tâm nói: “Hay là để dì đi cùng con vào nhé. Trường này lớn lắm đấy, lần trước dì đến đưa đồ cho cô San San, phải đi vòng vèo trong đó một lúc lâu mới tìm được lớp của cô ấy.”
Lâm Yên đeo cặp sách lên, cười đáp: “Dì cứ yên tâm đi ạ, nếu không tìm được thì con có thể hỏi người khác mà.”
Cô vừa nói đã vừa đi vào trong trường. Sau khi bước qua cổng, cô còn quay đầu lại vẫy tay với dì Nguyệt, nói lớn: “Hai người về đi ạ! Đừng lo lắng! Con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình!”
Thấy Lâm Yên đã vào trong trường rồi, dì Nguyệt cũng đành vẫy tay lại với cô, không yên tâm mà dặn dò: “Có chuyện gì thì gọi về nhà nhé Tiểu Yên!”
“Con biết rồi ạ!” Lâm Yên đáp lại, nở một nụ cười rạng rỡ với dì Nguyệt rồi mới quay người đi thẳng vào trong.
Sau khi Lâm Yên rời đi, dì Nguyệt vẫn quyết định gọi một cuộc điện thoại cho Tɧẩʍ ɖυật Thư để báo cáo tình hình.
Chuông điện thoại reo vài tiếng mới có người bắt máy. Giọng nói trầm thấp của Tɧẩʍ ɖυật Thư từ đầu dây bên kia truyền đến: “Có chuyện gì vậy?”
Dì Nguyệt đáp: “Thưa Thẩm tổng, chúng tôi đã đưa cô Tiểu Yên đến trường rồi ạ. Nhưng cô Tiểu Yên bảo chúng tôi dừng xe ở cổng trường thôi, không cho chúng tôi đưa vào trong.”
Ở đầu dây bên kia, Tɧẩʍ ɖυật Thư đang lật xem tài liệu, một tay cầm điện thoại, lơ đãng nói: “Cô ấy sẽ biết tự chăm sóc mình, không cần phải lo lắng. Nếu không có chuyện gì khác thì tôi cúp máy đây.”
“Vâng ạ!” Dì Nguyệt nghe ra Tɧẩʍ ɖυật Thư đang bận, cũng không dám làm phiền nhiều, vội vàng cúp điện thoại.
Trong khi đó, sau khi vào trường, Lâm Yên đã nhanh chóng tìm được tòa nhà dạy học của khối 12. Thế nhưng, cô còn chưa kịp đi tìm giáo viên chủ nhiệm thì vừa hay, khi bước vào cửa tòa nhà, cô lại gặp ngay Thẩm Việt đang chuẩn bị đi chơi bóng rổ.
Vừa nhìn thấy Lâm Yên, mắt Thẩm Việt liền sáng rực lên, cậu ta lập tức vui vẻ gọi lớn: “Lâm Yên! Anh gọi điện thoại cho em, sao em không bắt máy thế!”
Lâm Yên hỏi: “Anh gọi cho em lúc nào?”
Thẩm Việt đáp: “Nửa tiếng trước đó! Anh hỏi xem em đến trường chưa.”
Lâm Yên lấy điện thoại từ trong túi váy ra, quả nhiên thấy có một cuộc gọi nhỡ. Cô đưa điện thoại cho Thẩm Việt xem, nói: “Đây này, em không nghe thấy.”
Thẩm Việt nói: “Sao em cứ để điện thoại ở chế độ im lặng thế.”
Lâm Yên nhét điện thoại lại vào túi váy, đáp: “Chắc là vô tình bấm nhầm.”
Lúc này, đám bạn nam đứng sau lưng Thẩm Việt đều tò mò xúm lại. Ai nấy nhìn thấy Lâm Yên cũng đều không rời được mắt. Một người trong số đó hỏi: “Thẩm Việt, mỹ nữ này là ai thế? Bạn gái cậu à? Sao không giới thiệu một chút đi.”
Thẩm Việt vội vàng nói: “Đừng có nói bậy, đây là em gái tôi.”
Thật ra, Lâm Yên không hề muốn kết bạn ở trường mới, lại càng không muốn tiếp xúc với các bạn nam. Chủ yếu là vì thời gian của cô rất eo hẹp, vừa phải thi IELTS, vừa phải làm portfolio, nộp hồ sơ du học, lại còn phải tìm cách tranh thủ kiếm tiền để dành dụm học phí. Chính vì thế, cô hoàn toàn không có thời gian cũng như hứng thú để lãng phí vào những mối quan hệ xã giao vô ích.
Cô nói với Thẩm Việt: “Em đi trước đây, còn phải đi tìm chủ nhiệm lớp báo danh nữa.”
“Được thôi.” Thẩm Việt đáp: “Vậy trưa nay ăn cơm chung nhé? Ở cổng trường có một quán thịt nướng ngon lắm, anh mời em.”
Lâm Yên nói: “Em không đi đâu, anh tự đi đi. Em đi trước đây.”
Nói xong, cô không hề dừng lại mà đi thẳng vào trong tòa nhà dạy học.