Chương 31: Không đưa cô đi học

Tɧẩʍ ɖυật Thư không biết câu nói tối qua của Lâm Yên là đùa giỡn, hay là mượn lời nói đùa để thổ lộ thật lòng.

Thế nhưng, dù là thật hay giả, câu nói ấy cũng xem như đã nhắc nhở anh rằng, nên giữ một khoảng cách thích hợp với Lâm Yên. Dù sao thì cô bé vẫn còn nhỏ tuổi, việc nhầm lẫn sự ỷ lại thành tình yêu cũng không phải là không có khả năng.

Sáng hôm sau, Tɧẩʍ ɖυật Thư vì còn lệch múi giờ nên ngủ một mạch đến gần mười giờ. Khi từ trong phòng đi ra, anh đi ngang qua phòng Lâm Yên và thấy cô đang ngồi trước bàn học, chăm chú nhìn vào máy tính.

Anh có đồ muốn đưa cho cô, bèn đi đến cửa rồi giơ tay gõ nhẹ.

Vì dì Nguyệt sắp lên dọn dẹp nên Lâm Yên không đóng cửa. Nghe tiếng gõ, cô cứ thế nói vọng ra mà không hề quay đầu lại: "Mời vào."

Tɧẩʍ ɖυật Thư đương nhiên không vào trong, anh chỉ cất tiếng: "Lâm Yên, ra đây một lát."

Nghe thấy giọng của Tɧẩʍ ɖυật Thư, Lâm Yên lập tức quay đầu lại, trên mặt ánh lên nụ cười mừng rỡ: "Tɧẩʍ ɖυật Thư! Anh ngủ dậy rồi ạ?"

Cô đứng dậy, bước đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư rồi cười hỏi: "Sao thế ạ? Anh tìm em có việc gì sao?"

Tɧẩʍ ɖυật Thư đưa chiếc hộp nhung màu đen trong tay cho cô, nói: "Đây là quà mẹ anh tặng em. Dù em có muốn trả lại, thì cũng đợi bà ấy về rồi tự mình trả."

Lâm Yên nhìn hộp trang sức mà Tɧẩʍ ɖυật Thư đưa tới, do dự một chút rồi cũng đưa tay nhận lấy.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: "Dì Mạn Vân vẫn ổn chứ ạ?"

Tɧẩʍ ɖυật Thư "ừm" một tiếng, đáp: "Bà ấy không sao, gần đây đang đi giải khuây ở New Zealand, trông tâm trạng cũng khá tốt."

Lâm Yên gật gật đầu.

Cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, không kìm được mà nói: "Thật ra em rất mừng cho dì Mạn Vân, Lâm Đức Xuyên căn bản không xứng với dì ấy."

Tɧẩʍ ɖυật Thư đáp: "Anh biết. Anh đã khuyên mẹ từ lâu rồi, nhưng lúc đó bà ấy đang say trong men tình, mình nói nhiều lại thành ra như muốn tước đoạt quyền tự do yêu đương của bà ấy."

Nói rồi, anh lại thò tay vào túi quần, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Lâm Yên: "Cầm lấy đi."

Thấy tấm thẻ ngân hàng, Lâm Yên ngẩng lên nhìn anh, nói: "Không cần đâu ạ, em thật sự có tiền dùng mà. Hơn nữa, hôm qua em vừa mới nhận lương, đủ dùng một thời gian dài rồi."

Thật ra, lúc rời đi lần trước, Lâm Yên đã đặt tấm thẻ ngân hàng mà Tɧẩʍ ɖυật Thư đưa cho vào một chiếc phong bì, nhờ dì Nguyệt chuyển lại giúp anh.

Buổi sáng Tɧẩʍ ɖυật Thư có một cuộc hẹn, cũng không có nhiều thời gian để nói thêm với Lâm Yên, anh dứt khoát dúi tấm thẻ vào tay cô: "Sau khi khai giảng chi tiêu sẽ nhiều hơn, bảo em cầm thì cứ cầm lấy, đừng để mình phải sống chật vật quá."

Sau khi đặt tấm thẻ vào tay Lâm Yên, anh liền nói: "Anh còn có việc, phải đi trước đây."

Nói xong, anh quay người đi thẳng.

Lâm Yên nắm chặt tấm thẻ ngân hàng, lặng lẽ nhìn bóng lưng anh rời đi, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng xe lăn bánh ra khỏi cổng, cô mới quay người trở về phòng.

-

Ngày ba tháng chín, Lâm Yên khai giảng. Tɧẩʍ ɖυật Thư vốn định sẽ tự mình đưa cô đến trường, nhưng kể từ khi nhận ra rằng nên giữ một khoảng cách nhất định với Lâm Yên, anh cũng hiếm khi tự mình hỏi han đến chuyện của cô nữa.

Sáng hôm đó, trước khi ra khỏi cửa, anh dặn dò dì Nguyệt: "Lát nữa dì và chú Trần đưa Lâm Yên đến trường nhé. Học phí đã đóng rồi, thủ tục nhập học cũng đã xong xuôi cả, chỉ cần đưa con bé đến trường là được."

"Vâng ạ." Dì Nguyệt vội vàng đáp, nhưng rồi lại không nhịn được hỏi: "Cậu chủ không đưa cô Tiểu Yên đến trường ạ?"

Tɧẩʍ ɖυật Thư còn chưa kịp trả lời, Lâm Yên đã xách cặp sách vội vã từ trên lầu chạy xuống.

Vì là ngày khai giảng, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng cổ búp bê, phối cùng chân váy ngắn màu xanh than. Mái tóc dài được cô buộc cao thành đuôi ngựa, khuyên tai cũng đã tháo ra, trông hệt như một nữ sinh cấp ba ngoan ngoãn, đúng mực.

Thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư đang đứng ở cửa, cô liền lóc cóc chạy xuống lầu, giọng đầy gấp gáp: "Anh sắp đi rồi ạ? Đợi em với!"

Tɧẩʍ ɖυật Thư thấy Lâm Yên vội vã chạy về phía mình, bèn nói: "Anh đến công ty, lát nữa sẽ để chú Trần và dì Nguyệt đưa em đến trường."

Lâm Yên chạy đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư rồi dừng lại.

Có lẽ vì vội, trán cô đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Gương mặt mộc không chút son phấn trắng trẻo, sạch sẽ, càng làm nổi bật lên đôi mắt to, đen láy vừa sáng vừa đẹp của cô.

Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn cô, nói: "Vẫn còn sớm, em cứ ăn sáng xong rồi hẵng đến trường."