Chương 27: Xin học phí
Tɧẩʍ ɖυật Thư trở về Bắc Thành đã là đầu tháng chín, lúc đó chỉ còn hai ngày nữa là Lâm Yên khai giảng. Chu Tắc đợi anh ở sân bay, thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư từ trong đi ra, vội vàng tiến lên nói: “Thẩm tổng, cuối cùng ngài cũng về rồi.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư “ừ” một tiếng, vừa đi ra ngoài sân bay vừa hỏi: “Lâm Yên thế nào rồi?”
Chu Tắc đáp: “Vẫn đang làm ở nhà hàng Tây.”
Nói đến đây, anh ta nhớ lại cảnh tượng khi đến nhà hàng Tây thăm Lâm Yên tối qua.
Vì Tɧẩʍ ɖυật Thư dặn họ phải âm thầm bảo vệ an toàn cho Lâm Yên, nên họ không làm phiền công việc của cô, chỉ cử người canh giữ bên ngoài nhà hàng. Tối qua sau khi tan làm, anh ta vừa hay có thời gian nên định ghé qua xem sao.
Không ngờ lúc đến nơi, lại đúng lúc bắt gặp Lâm Yên đang nghỉ ngơi, đứng bên ngoài gọi điện cho Lâm Đức Xuyên.
Hai cha con cãi nhau rất kịch liệt trong điện thoại, vì đứng xa nên anh ta không nghe rõ Lâm Yên đang nói gì với Lâm Đức Xuyên, nhưng qua cảm xúc của Lâm Yên có thể thấy cô rất tức giận và phẫn nộ.
Anh ta nói với Tɧẩʍ ɖυật Thư: “Tôi đã thử lại gần một chút, cuối cùng cũng nghe rõ cô Lâm Yên đang nói gì, hóa ra cô ấy đang hỏi xin Lâm Đức Xuyên tiền học phí, nhưng có lẽ Lâm Đức Xuyên không chịu đưa, nên cô Lâm Yên rất tức giận, cãi nhau với ông ta qua điện thoại. Sau đó chắc là Lâm Đức Xuyên cúp máy, cô Lâm Yên lại gọi lại, nhưng đầu dây bên kia cứ báo bận, có lẽ là đã chặn số của cô Lâm Yên rồi.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư im lặng lắng nghe suốt quãng đường, nhưng sắc mặt đã vô cùng khó coi.
Vẻ mặt u ám thế này của Tɧẩʍ ɖυật Thư, Chu Tắc chỉ từng thấy khi anh vô cùng tức giận.
Anh ta cẩn thận quan sát sắc mặt của Tɧẩʍ ɖυật Thư, do dự một lúc rồi mới nói tiếp: “Cô Lâm Yên có lẽ đã gọi liên tục hơn chục cuộc nhưng đều không được, đến cuối cùng có lẽ không kìm nén được nữa, cô ấy đã ngồi xổm xuống đất, ôm đầu bật khóc.”
Nghe đến đây, Tɧẩʍ ɖυật Thư bất giác cau mày.
Anh hiểu Lâm Yên, là một người dù kể lại chuyện thời thơ ấu cũng không rơi một giọt nước mắt, dù bị Lâm Đức Xuyên tát sưng nửa bên mặt cũng không kêu một tiếng đau. Cô là kiểu con gái dù cuộc sống có giày vò thế nào cũng không cho phép mình rơi lệ. Việc cô ấy ôm đầu khóc nức nở giữa đường chứng tỏ sức chịu đựng của cô đã đến giới hạn sụp đổ.
Sau khi lên xe, Chu Tắc quay đầu hỏi Tɧẩʍ ɖυật Thư: “Thẩm tổng, chúng ta về nhà trước ạ?”
Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: “Đến chỗ Lâm Yên.”
Lúc Tɧẩʍ ɖυật Thư xuống máy bay đã là sáu giờ chiều, khi đến nơi Lâm Yên làm thêm thì vừa đúng giờ ăn tối.
Đây là một nhà hàng Tây nằm ở trung tâm thương mại Bắc Thành, vào giờ ăn tối kinh doanh rất tốt. Tɧẩʍ ɖυật Thư vừa đến cửa đã nhìn thấy bóng dáng Lâm Yên, cô đang cầm menu, mỉm cười ghi món cho khách.
Nhân viên chào đón ở cửa cung kính mở cửa cho Tɧẩʍ ɖυật Thư, mỉm cười hỏi: “Thưa anh, xin hỏi mình đi mấy người ạ?”
Tɧẩʍ ɖυật Thư đáp: “Một mình tôi.”
Trong lúc nói, anh đã tự mình đi vào, tùy ý tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Vì anh cố tình đi ngang qua trước mặt Lâm Yên, nên cô đương nhiên cũng nhìn thấy anh.
Cô có chút bất ngờ, không biết Tɧẩʍ ɖυật Thư tình cờ đến đây ăn cơm, hay là cố ý đến tìm mình.
Sau khi giúp khách gọi món xong, cô cầm menu đi đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư, vẫn như thường lệ, mỉm cười hỏi thăm: “Anh đi công tác về rồi à? Về lúc nào thế?”
Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn cô thật sâu.
Nụ cười trên mặt cô vẫn rạng rỡ như trước, nếu cô không tự mình nói ra, sẽ không ai biết cô đang phải trải qua những gì.
Anh nhìn chằm chằm Lâm Yên một lúc, rồi mới lên tiếng hỏi: “Ăn tối chưa?”
Lâm Yên nghe vậy, mỉm cười gật đầu: “Ăn rồi.”
Cô đặt menu xuống trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Thư, mở ra giúp anh, nói: “Anh xem muốn ăn gì đi?”
Tɧẩʍ ɖυật Thư không phải cố ý đến đây để ăn cơm, anh nhìn Lâm Yên, hỏi: “Mấy giờ tan làm?”
Lâm Yên đáp: “Mười giờ. Có chuyện gì sao?”
Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn cô nói: “Tan làm rồi thì thu dọn đồ đạc, về nhà với anh.”
Lâm Yên nghe vậy không khỏi sững người, cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, rồi lắc đầu nói: “Em không về nữa. Lâm Đức Xuyên và dì Mạn Vân đã chia tay rồi, em cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại nhà anh nữa.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn cô, nói: “Vậy thì sao? Em định cứ làm việc ở nơi thế này mãi à? Hai ngày nữa là khai giảng rồi, không định đi học nữa sao?”
Nhắc đến chuyện đi học, Lâm Yên lại thấy buồn lòng.