Lúc Tɧẩʍ ɖυật Thư đưa Lâm Yên về nhà đã là ba giờ chiều, người giúp việc vừa dọn dẹp xong phòng khách. Dì Nguyệt thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư đưa Lâm Yên về thì vội vàng ra đón, kích động nắm lấy tay Lâm Yên, lo lắng nói: "Tiểu Yên tiểu thư, cô đi đâu vậy? Thật làm người ta lo chết đi được!"
Lâm Yên thấy dì Nguyệt lo lắng cho mình như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, cô mỉm cười, nhìn dì Nguyệt nói: "Xin lỗi dì Nguyệt, đã để dì lo lắng rồi."
Dì Nguyệt nói: "Về là tốt rồi."
Dì ấy vừa kéo Lâm Yên vào nhà, vừa nói: "Cô yên tâm, ba cô đã đi được một lúc rồi. Cô có đói không? Quanh quẩn cả trưa còn chưa ăn cơm trưa nữa, tôi bảo nhà bếp làm cho cô một chút nhé? Cô muốn ăn gì?"
Lâm Yên lúc này quả thực có chút đói, cô mỉm cười nói với dì Nguyệt: "Nhà bếp có gì thì ăn nấy, cháu ăn gì cũng được."
Nói xong, cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, hỏi: "Tɧẩʍ ɖυật Thư, anh có đói không? Có muốn ăn chút gì cùng không?"
Tɧẩʍ ɖυật Thư đã vào nhà ngồi xuống ghế sofa, anh đang dùng điện thoại trả lời tin nhắn, nghe Lâm Yên hỏi, cũng không ngẩng đầu lên đáp: "Anh ăn trưa rồi, em tự ăn đi."
Lâm Yên "ồ" một tiếng, thay dép lê, đi vào nhà, rồi ngồi xuống bên cạnh Tɧẩʍ ɖυật Thư. Thấy anh đang trả lời tin nhắn, cô rất lịch sự không nhìn trộm, hỏi: "Không phải anh nói chiều nay phải đi công tác sao? Mấy giờ bay? Anh đi làm việc đi, không cần lo cho em, em không có chuyện gì đâu."
Tɧẩʍ ɖυật Thư vừa trả lời tin nhắn vừa đáp: "Anh đổi chuyến bay rồi, tối nay tám giờ mới đi."
Anh trả lời xong tin nhắn, ngẩng đầu lại nhìn thấy vết tát sưng vù trên gò má trắng nõn của Lâm Yên, không khỏi thở dài một tiếng, nói: "Lát nữa bác sĩ sẽ đến, đợi lát nữa để ông ấy xem cho em, làm sao để nhanh chóng hết sưng."
Lâm Yên "ừm" một tiếng.
Hai người ngồi gần nhau, cô nhìn đôi mày tuấn tú của Tɧẩʍ ɖυật Thư, không khỏi có chút mê mẩn. Nghĩ đến việc anh đi công tác ít nhất cũng phải nửa tháng mới về, trong lòng rất không nỡ, không nhịn được hỏi: "Lúc anh không ở nhà, em có thể gọi điện thoại cho anh không?"
Tɧẩʍ ɖυật Thư "ừm" một tiếng, đặt điện thoại lên bàn trà, đứng dậy vừa đi về phía nhà bếp vừa nói: "Được, điện thoại của anh mở hai tư trên hai tư, có chuyện gì cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào."
Lâm Yên nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.
Cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư đi về phía nhà bếp, cũng vội vàng đứng dậy đi theo, hỏi: "Anh vào bếp làm gì vậy?"
Khi cô theo vào bếp, thấy Tɧẩʍ ɖυật Thư lấy một cái túi đựng thực phẩm, rồi xúc mấy viên đá từ máy làm đá bỏ vào. Anh dùng mu bàn tay cảm nhận một chút, thấy hơi lạnh quá, thế là rút một chiếc khăn lau tay bọc túi đá lại, rồi mới đưa cho Lâm Yên, nói: “Cầm lấy chườm đá đi, mặt sưng thế kia, không đau à?”
“Cũng ổn ạ.” Lâm Yên rất kiên cường, trước sau không chịu thừa nhận mình đau. Cô nhận lấy túi đá Tɧẩʍ ɖυật Thư đã bọc giúp mình, nở một nụ cười rạng rỡ với anh, nói: “Cảm ơn.”
Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn nụ cười rạng rỡ tươi sáng trên mặt Lâm Yên, rất khó để liên kết cô gái có nụ cười rạng ngời trước mắt này với những gì cô đã trải qua trong quá trình trưởng thành.
Anh không chắc cô thật sự kiên cường, hay là giả vờ kiên cường, nhưng vẫn quan tâm nói một câu: “Có bất cứ chuyện gì đều có thể gọi điện cho anh, anh đã đưa em đến Bắc Thành, thì sẽ chịu trách nhiệm với em đến cùng.”
Lâm Yên nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, trên mặt lộ ra nụ cười cảm kích, đáp: “Vâng, có chuyện em sẽ tìm anh, anh còn sợ em không làm phiền anh sao?”
Tɧẩʍ ɖυật Thư “ừm” một tiếng, nói: “Đi ăn cơm đi, anh vào thư phòng gọi điện thoại.”
“Vâng.” Lâm Yên ngoan ngoãn đáp một tiếng, nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư rời khỏi bếp rồi mới xoay người đi đến bên dì Nguyệt đang bận rộn trước kệ bếp, nói: “Dì Nguyệt, cháu giúp dì nhé.”
Dì Nguyệt cười nói: “Không cần đâu, tôi sắp xong rồi, cô ra phòng ăn ngồi đi, lát nữa tôi mang qua cho cô.”
“Vậy cháu ở đây với dì nhé.” Lâm Yên vốn có tính không thích làm phiền người khác. Sau khi đến Bắc Thành, cô cảm nhận được rất nhiều sự quan tâm và ấm áp mà trước đây có mơ cũng không dám nghĩ tới, dường như cuối cùng mình cũng có một mái nhà, có người thân để dựa dẫm.
Nhưng cô lại biết rất rõ, đây không phải là nhà của cô. Tɧẩʍ ɖυật Thư cũng vậy, dì Mạn Vân cũng thế, bọn họ rất có thể chỉ là những hành khách thoáng qua trong cuộc đời cô. Cô không thể ở đây mãi mãi, cũng không thể mãi mãi có mối liên hệ với Tɧẩʍ ɖυật Thư.
Mặc dù cô thích Tɧẩʍ ɖυật Thư, nhưng cũng không ngốc đến mức nghĩ rằng mình thật sự có hy vọng gì với anh.
Tɧẩʍ ɖυật Thư là con cưng của trời, tự nhiên sẽ có tiểu thư nhà giàu môn đăng hộ đối xứng đôi với anh.
Còn cô thì phải chạy đua vì tương lai của mình, cũng không có tư cách theo đuổi thứ tình yêu hư vô mờ mịt.
Miệng cô nói có chuyện nhất định sẽ gọi cho Tɧẩʍ ɖυật Thư, nhất định sẽ làm phiền anh, nhưng khi chuyện thực sự xảy đến, lựa chọn của cô vẫn là như trước đây, một mình đối mặt và giải quyết.
Đó là mấy ngày trước khi khai giảng, Lâm Đức Xuyên và dì Mạn Vân chính thức chia tay. Nghe nói hai người cãi nhau rất không vui, dì Mạn Vân sau khi chia tay liền bay sang New Zealand nghỉ mát, không hề muốn gặp lại Lâm Đức Xuyên.
Khi cô biết được tin này từ Thẩm Việt, cô rất biết điều, ngay hôm đó về đến nhà liền lập tức lên lầu thu dọn hành lý của mình.
Dì Nguyệt thấy Lâm Yên về, như thường lệ mang nước ép trái cây tươi lên cho cô. Còn chưa đến cửa, đã cười nói ngoài hành lang: “Tiểu Yên, hôm nay uống nước ép dưa hấu nhé, dưa hấu bên nhà cũ sáng nay vừa cho người mang qua đấy. Dưa hấu năm nay vừa to vừa ngọt, lát nữa cô nếm thử xem có thích không, nếu thích thì để tôi bảo bên nhà cũ mang thêm mấy quả nữa qua.”
Vừa nói vừa đi đến cửa phòng Lâm Yên, lại thấy Lâm Yên đang ngồi xổm trước tủ quần áo thu dọn hành lý. Dì ấy không khỏi vô cùng kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Tiểu Yên, cô đang làm gì vậy? Sao lại thu dọn hành lý?”
Lâm Yên ngẩng đầu nhìn dì Nguyệt, trên mặt cô nở một nụ cười nhàn nhạt, nói: “Dì biết chuyện Lâm Đức Xuyên và dì Mạn Vân chia tay rồi phải không ạ? Sao không nói cho cháu biết.”