Chương 24: Theo anh về nhà

Đầu dây bên kia, Lâm Yên nghe thấy giọng của Tɧẩʍ ɖυật Thư, im lặng một lúc rồi mới lí nhí trả lời: "Ở công viên Tây Kinh."

Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: "Ở yên đó đừng đi đâu, anh qua tìm em."

Nói xong liền cúp máy, nói với tài xế đang lái xe ở ghế trước: "Đến công viên Tây Kinh."

Tài xế đương nhiên không dám hỏi nhiều, đến vị trí thích hợp phía trước liền quay đầu xe, chạy về hướng công viên Tây Kinh.

Thư ký ngồi ở ghế phụ phía trước nghe Tɧẩʍ ɖυật Thư nói đi công viên Tây Kinh, quay đầu lại hỏi xin chỉ thị: "Thẩm tổng, có cần tôi đổi giờ bay cho ngài không?"

Tɧẩʍ ɖυật Thư "ừm" một tiếng, nói: "Tạm thời không bay nữa, đợi tôi xử lý xong việc rồi nói sau."

"Vâng." Thư ký nghe vậy, gật đầu đáp một tiếng, sau đó liền quay đầu đi, không lên tiếng làm phiền nữa.

Hai mươi phút sau, xe chạy đến bên ngoài công viên Tây Kinh, tài xế cho xe tấp vào lề dừng lại, Tɧẩʍ ɖυật Thư đẩy cửa xe bước xuống từ hàng ghế sau, nói với tài xế: "Để xe lại cho tôi, các anh về trước đi."

"Vâng!" Tài xế vội vàng đáp một tiếng, còn chưa kịp xuống xe mở cửa cho Tɧẩʍ ɖυật Thư, anh đã đi thẳng vào trong công viên.

Công viên Tây Kinh không lớn, Tɧẩʍ ɖυật Thư vừa vào cổng công viên đã nhìn thấy Lâm Yên đang ngồi trên chiếc ghế dài cách đó không xa.

Buổi chiều ngoài trời rất nắng, trong công viên không có mấy người, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng ve kêu và tiếng chim hót đặc trưng của mùa hè.

Lâm Yên một mình ngồi trên ghế dài, vốn đang cúi đầu buồn chán đá những viên sỏi nhỏ trên mặt đất, cho đến khi ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc thoang thoảng trong không khí, cô theo phản xạ ngẩng đầu lên thì Tɧẩʍ ɖυật Thư vừa hay đi đến trước mặt cô.

Đến gần hơn, vết tát trên má Lâm Yên càng thêm rõ ràng. Đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi cô bị Lâm Đức Xuyên tát, nhưng vết tát trên má vẫn chưa lặn đi, ngược lại còn sưng to hơn vì đau.

Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn thấy vết thương trên mặt Lâm Yên, đôi mày tuấn tú nhíu chặt lại, hỏi cô: "Vết thương trên mặt đã cho bác sĩ xem chưa?"

Lâm Yên lắc đầu, thờ ơ nói: "Qua hai ngày nó sẽ tự hết, không cần xem bác sĩ đâu."

Dù sao thì về phương diện này cô rất có kinh nghiệm, hồi nhỏ bị Lâm Hữu Phúc đánh còn nặng hơn thế này nhiều mà cũng chưa bao giờ đi khám bác sĩ, lâu dần, cô trở nên đặc biệt chịu đau giỏi.

Nhưng Tɧẩʍ ɖυật Thư càng nhìn càng nhíu mày chặt hơn, nói với Lâm Yên: "Đi theo anh trước, anh gọi bác sĩ qua xem cho em."

Lâm Yên ngồi trên ghế nhưng không hề nhúc nhích, cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, hỏi: "Sao anh không hỏi em đã xảy ra chuyện gì?"

Tɧẩʍ ɖυật Thư nói: "Dì Nguyệt đã nói với anh rồi."

Anh nhìn Lâm Yên, im lặng một lúc, cuối cùng vẫn nói một câu: "Em cũng gan thật đấy, em có biết cầm dao gây thương tích là tội gì không? Nếu đối phương muốn truy cứu, em có biết sẽ có hậu quả gì không?"

Lâm Yên nói: "Em biết."

Vẻ mặt cô rất bình tĩnh, nói: "Sẽ phải ngồi tù chứ sao, em đương nhiên biết."

Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn Lâm Yên bình thản trình bày sự việc như vậy, trong lòng không khỏi tò mò về cô.

Anh nhìn cô chăm chú, nhưng không hỏi thêm gì nữa.

Lâm Yên nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, trong mắt cô không hề có chút hối hận nào, vẻ mặt kiên quyết đến mức như thể cho dù thời gian có quay ngược lại, cô vẫn sẽ ra tay.

Cô nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư, nói: "Em đương nhiên biết cầm dao gây thương tích là hành vi phạm tội, em cũng không sợ đối phương đến đồn cảnh sát kiện em. So với việc ngồi tù, em càng không muốn để bản thân rơi vào nguy hiểm, cho nên một khi phát hiện có người muốn làm hại em, em nhất định sẽ ra tay trước. Lâm Đức Xuyên muốn kéo em xuống tầng hầm để dạy dỗ, em không biết ông ta sẽ làm gì em, nhưng em tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm, cũng tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai có cơ hội làm hại em."

Tɧẩʍ ɖυật Thư nhìn Lâm Yên thật sâu, anh nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô, đột nhiên thấu hiểu cô một cách sâu sắc.

Cô đã sống một mình từ năm mười hai tuổi, nếu không tự bảo vệ mình như vậy, trong thế giới đầy rẫy sói lang hổ báo này, chỉ sợ sớm đã bị gặm nhấm đến không còn mảnh xương rồi.

Anh nhìn chằm chằm Lâm Yên một lúc, rồi nói: "Em nói đúng, bảo vệ bản thân luôn là điều quan trọng nhất."

Anh nhìn Lâm Yên, nghĩ đến việc cô một mình lớn lên, nhặt rác nuôi sống bản thân, luôn mang theo dao để tự vệ, bao nhiêu năm qua một mình chống chọi, không có ai để dựa dẫm, những gian khổ trong đó, có lẽ người ngoài đều không thể nào thấu hiểu được một phần vạn.

Nghĩ đến những điều này, anh đột nhiên cảm thấy xót xa cho Lâm Yên, không kìm được đưa tay xoa đầu cô.

Khi tay Tɧẩʍ ɖυật Thư chạm vào đầu cô, tim Lâm Yên đột nhiên hẫng đi nửa nhịp, cô vô thức ngẩng đầu lên, nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư.

Tɧẩʍ ɖυật Thư khẽ vỗ đầu cô, nói: "Đi thôi, về nhà trước đã."

Nói xong liền thu tay lại, xoay người đi thẳng về phía cổng công viên.

Lâm Yên hoàn hồn, vội vàng đứng dậy khỏi ghế dài, đi theo, nhìn Tɧẩʍ ɖυật Thư hỏi: "Về nhà anh à? Lâm Đức Xuyên ở đó, em không về đâu."

Tɧẩʍ ɖυật Thư một tay đút túi quần, tay kia từ trong túi quần lấy ra chìa khóa xe, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Em cũng biết đó là nhà của anh, lát nữa anh sẽ ra lệnh cấm, sau này không có sự cho phép của anh, Lâm Đức Xuyên sẽ không được bước vào cửa nhà anh một bước nào nữa."