Từ sau khi Bạc Vũ công khai theo dõi mình, Bạch Yên cảm thấy cuộc sống không còn bình yên nữa.
Ở trường, đi đâu cô cũng thấy bóng dáng cậu ta lảng vảng gần đó. Lúc thì dựa vào lan can tầng hai nhìn xuống sân trường nơi cô đang đứng, lúc lại lặng lẽ ngồi sau lưng trong thư viện, thậm chí khi cô đi căn-tin, cậu ta cũng có mặt, chậm rãi uống nước, ánh mắt bình tĩnh nhưng lại khiến cô khó chịu không thôi.
Mọi người bắt đầu bàn tán.
"Hình như Bạc Vũ thích Bạch Yên đấy."
"Không chừng họ đang hẹn hò trong bí mật!"
Cô tức đến nghẹn họng.
Hẹn hò cái đầu bọn họ!
Bạch Yên biết mình phải làm gì đó. Nếu không, sớm muộn gì cũng có ngày cô phát điên vì tên này mất!
Giờ thể dục, sân vận động.
Trong khi mọi người chạy bộ, Bạch Yên cố tình lẻn ra phía sau khu nhà kho cũ để trốn. Cô lấy điện thoại ra, mở tin nhắn, gõ một dòng chữ:
"Gặp nhau trên sân thượng sau giờ học."
Gửi cho Bạc Vũ.
Cô không tin cậu ta có thể tiếp tục bám theo mình mà không chút phòng bị!
Chiều hôm đó, sân thượng.
Gió thổi l*иg lộng. Bạch Yên khoanh tay đứng đó, ánh mắt sắc bén như thể đã có kế hoạch sẵn.
Chỉ vài phút sau, Bạc Vũ xuất hiện.
Cậu vẫn lạnh nhạt như mọi khi, dáng người cao gầy, mắt tối đen nhìn cô chằm chằm.
"Cậu tìm tôi?"
"Đúng. Tôi đã suy nghĩ rồi." Bạch Yên nghiêm túc nói.
"Ồ? Vậy sao?" Cậu ta nhếch môi, nhưng ánh mắt vẫn không chút tin tưởng.
Bạch Yên gật đầu, rồi chậm rãi tiến lại gần, giọng nói trở nên mềm mại hơn.
"Thật ra tôi cảm thấy... cậu cũng không tệ lắm."
Mắt Bạc Vũ hơi nheo lại.
"Ý cậu là gì?"
Bạch Yên cười mỉm.
"Ý tôi là..."
Vừa dứt lời, cô đột ngột vươn tay giật mạnh điện thoại trên tay cậu!
Bạc Vũ không kịp phản ứng.
"Ha!" Cô bật cười đắc thắng, nhanh chóng lùi ra xa vài bước, giơ điện thoại lên cao.
"Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu uy hϊếp mãi sao? Từ giờ, trò chơi kết thúc rồi!"
Cô mở máy, chuẩn bị xóa hết mấy bức ảnh nhạy cảm của mình mà cậu ta giữ.
Nhưng—
"Tôi không có giữ ảnh của cậu."
Bạch Yên sững sờ.
"Cái gì?"
Bạc Vũ nhún vai.
"Tôi đã xóa từ lâu rồi. Cậu nghĩ tôi thật sự cần dùng mấy thứ đó để khống chế cậu sao?"
Cô đứng như trời trồng.
Đây... là bẫy?!
Từ đầu đến cuối, cậu ta chưa từng có ý định uy hϊếp cô. Nhưng cậu ta vẫn làm như vậy, chỉ để xem cô phản ứng ra sao.
"Cậu chơi tôi?!"
Bạc Vũ cúi đầu cười khẽ.
"Không phải cậu cũng đang cố chơi tôi sao?"
"Cậu—"
Cô chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên cả người bị kéo mạnh về phía trước!
Bạc Vũ nắm lấy cổ tay cô, kéo cô sát lại gần.
"Nhưng mà..." Cậu ta nghiêng đầu, ánh mắt chợt sâu thẳm.
"Tôi không ngại biến trò chơi này thành hiện thực đâu."
Trái tim Bạch Yên bất giác đập mạnh.
Cô nhận ra, lần này... có lẽ mình thực sự thua rồi.