Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mắt Em Trong Đêm

Chương 29: Đừng hòng trốn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bạch Yên ngồi thẫn thờ trên ghế, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng Bạc Vũ đang dần khuất xa.

Cô có cảm giác như mình vừa tự tay thả một con sói hoang vào cuộc đời mình—một con sói lúc nào cũng lặng lẽ theo dõi con mồi, chờ thời cơ để vồ lấy nó.

Và lần này, cô chính là con mồi.

Bạch Yên siết chặt điện thoại, bực bội tự chửi rủa chính mình.

Cô vốn nghĩ rằng mình có thể đùa giỡn với Bạc Vũ, dùng chút chiêu trò ép cậu ta nghe lời. Nhưng không ngờ, cậu ta lại cao tay hơn, không chỉ phản đòn mà còn chiếm thế thượng phong.

Chết tiệt!

Cô ghét nhất cảm giác bị người khác nắm thóp.

Dù vậy, Bạch Yên cũng không phải kiểu người dễ dàng chịu thua. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tự nhủ rằng dù sao cũng chỉ là một cuộc chơi, kẻ nào kiên trì hơn kẻ đó sẽ thắng.

Nhưng cô chưa kịp nghĩ ra cách đối phó, thì ngay hôm sau, Bạc Vũ đã cho cô một bất ngờ “nho nhỏ”.

Giờ giải lao, sân trường.

Bạch Yên đang ung dung ăn bánh mì, định tìm một góc yên tĩnh để nghỉ ngơi. Nhưng chưa đi được vài bước, cô đã cảm nhận được một ánh mắt quen thuộc đang bám theo mình.

Cô dừng lại, quay đầu.

Quả nhiên, cách đó không xa, Bạc Vũ đang đứng dựa vào tường, thản nhiên nhìn cô.

Không phải chỉ nhìn đơn thuần.

Cậu ta đang theo dõi cô. Công khai.

Cả người Bạch Yên run lên vì tức.

Tên này rảnh rỗi đến mức bám cô suốt cả ngày sao?!

Cô hít sâu, cố giữ bình tĩnh, rồi bước thẳng đến trước mặt cậu.

“Cậu bị gì vậy?” Cô khoanh tay, nhướng mày.

Bạc Vũ ngước lên, chậm rãi đáp: “Không có gì. Chỉ là đang thực hiện ‘quyền lợi’ của tôi thôi.”

“Quyền lợi?”

“Phải. Cậu đã đồng ý rồi mà. Tôi muốn cậu đừng trốn tránh tôi nữa.”

Bạch Yên cứng họng.

Cô biết ngay mà, cậu ta không dễ dàng bỏ qua chuyện này như vậy.

Cô tức tối cắn một miếng bánh thật mạnh, như thể đang nghiến răng. “Cậu thật sự không còn gì để làm nữa à?”

Bạc Vũ nhún vai. “Cậu cũng đâu có gì để làm. Thế thì đi chung cho vui.”

“Ai muốn đi chung với cậu chứ?”

“Vậy cậu có muốn tôi công khai mấy bức ảnh kia không?”

“…!!!”

Bạch Yên cảm thấy mình sắp tức chết.

Tên này đúng là kẻ đáng ghét nhất thế giới!

Cô nắm chặt nắm tay, tự nhủ rằng mình nhất định phải tìm cách thoát khỏi cái bóng đáng sợ này.

Nhưng trước khi cô kịp nghĩ ra kế hoạch—

Bạc Vũ đột nhiên bước đến gần, cúi đầu xuống, thấp giọng nói vào tai cô.

“Đừng hòng trốn.”

“Dù cậu có chạy đi đâu, tôi cũng sẽ tìm ra cậu.”

Lúc đó, Bạch Yên bỗng dưng cảm thấy—

Cuộc chơi này đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm kiểm soát của cô rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »