Bạch Yên không phải kiểu người dễ chịu thua.
Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Bạc Vũ.
“Vậy cậu định làm gì?”
Bạc Vũ chống cằm, ung dung đáp: “Không làm gì cả. Cứ xem như cậu nợ tôi một ân tình.”
Bạch Yên nheo mắt. “Ân tình?”
“Phải.” Cậu mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ nguy hiểm. “Từ giờ trở đi, tôi muốn cậu ngoan ngoãn một chút. Cậu muốn tôi làm ‘thuộc hạ’ của cậu? Giờ thì đổi ngược lại nhé.”
Bạch Yên bật cười, giọng nói mang theo ý trào phúng: “Bạc Vũ, cậu nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời cậu sao?”
Bạc Vũ không vội trả lời, chỉ lấy điện thoại ra, chậm rãi mở màn hình.
Ting!
Cô cúi xuống nhìn—
Một bức ảnh của chính cô xuất hiện trên màn hình.
Không phải ảnh xấu hổ, nhưng đủ để khiến cô giật mình.
Đó là một bức ảnh chụp từ xa, vào một buổi tối. Trong ảnh, cô đứng trước cổng trường, dáng vẻ có phần khác thường.
Cô nhớ rõ hôm đó—
Đó là ngày cô lẻn ra khỏi ký túc xá lúc nửa đêm.
Không ai biết cô đã đi đâu.
Nhưng cậu ta biết.
Bạch Yên cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp.
“Cậu theo dõi tôi?” Cô trầm giọng hỏi, cảm giác chột dạ lướt qua.
Bạc Vũ nhún vai. “Chỉ là tình cờ thấy thôi.”
Bạch Yên không tin.
Cô biết rõ, Bạc Vũ không phải người vô tình đến mức ‘tình cờ’ thấy cô mỗi lần cô làm chuyện mờ ám.
Từ khi nào?
Từ khi nào mà cô đã lọt vào tầm mắt của cậu ta?
Bạch Yên siết chặt nắm tay, giọng nói lạnh đi mấy phần: “Bạc Vũ, cậu đúng là một tên bệnh hoạn.”
Bạc Vũ không phản bác, chỉ cười nhạt: “Cậu mới nhận ra sao?”
Cô mím môi.
Lần này, tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Bạch Yên hiểu, nếu như cô tiếp tục gây sự, Bạc Vũ chắc chắn sẽ không ngại tung ra những tấm ảnh này.
Cô vốn không sợ bất cứ ai. Nhưng bị theo dõi từ lúc nào không hay biết… điều đó khiến cô khó chịu vô cùng.
Cô hít sâu, kiềm chế cơn bực bội trong lòng.
“Được thôi.” Cô nghiến răng. “Cậu muốn tôi làm gì?”
Bạc Vũ hơi nhướng mày, như thể không ngờ cô lại nhanh chóng thỏa hiệp như vậy. Nhưng rất nhanh, cậu nở một nụ cười nhẹ.
“Không cần làm gì cả. Chỉ cần…” Cậu ngừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “… đừng lẩn trốn tôi nữa.”
Bạch Yên sửng sốt.
Cô nhíu mày. “Lẩn trốn?”
Bạc Vũ không nói gì thêm, chỉ đứng dậy, bỏ điện thoại vào túi, rồi đi ngang qua cô.
Khi cậu lướt qua, Bạch Yên cảm nhận được hơi thở nhàn nhạt của cậu phả qua tai.
Giọng nói của cậu rất khẽ, như thể chỉ muốn một mình cô nghe thấy.
“Chẳng phải cậu đã chơi đủ trò với tôi rồi sao?”
“Bây giờ, đến lượt tôi chơi với cậu.”
Bạch Yên cứng người.
Cô chợt nhận ra—
Người nguy hiểm thật sự, có lẽ không phải cô.