Buổi sáng.
Tô Nhạn từ trong xe Yến Hồi Thời đi ra, thận trọng không khác gì một tên trộm, cô sợ bị người khác nhìn thấy: “Chú Yến, em đi lên đây.”
Vừa xoay người đã bị Yến Hồi Thời kéo lại.
Anh nâng cô lên rồi nghiêng đầu hôn cô.
Tô Nhan không thể đẩy anh ra, đành phải chiều theo ý anh, nhón mũi chân, hai tay vòng qua cổ phối hợp với anh.
Tiếng thở dốc của Yến Hồi Thời rất gợi cảm: “Vừa nãy phải lái xe, bất tiện quá, anh nhẫn nhịn lâu lắm rồi.”
Son môi của Tô Nhạn đều bị anh ăn hết sạch.
Cô lôi gương trang điểm ra để sửa sang lại. Có người bạn trai cuồng hôn môi như này, cô không dám dùng đánh son quá đậm.
Yến Hồi Thời đặt tay ra sau đầu cô, nghịch phụ kiện tóc của cô: “Buổi sáng ba em có gọi điện hỏi anh vết thương như thế nào rồi.”
Tô Nhạn dừng động tác: “Anh trả lời như nào?”
Yến Hồi Thời: “Còn chưa tốt.”
“Không phải đầu tuần vết thương đã lành lại rồi à? Sao anh phải gạt ba em.”
“Không phải là anh đang sợ lỡ chuyện đó bị bại lộ, ba em sẽ ra tay tàn nhẫn với anh.”
Tô Nhạn an ủi anh: “… Đừng sợ, chắc là sẽ không quá mạnh tay đâu.”
Trước khi Tô Nhạn lên lầu, Yến Hồi Thời kéo cô vào lòng: “Ôm em lần cuối.”
Vẻ mặt của Tô Nhạn khẩn trương: “… Em sợ sẽ bị nhìn thấy.”
“Không có việc gì.”
“Bị người trong công ty phát hiện thì làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm sao nữa,” Yến Hồi Thời dán vào vành tai cô: “Đương nhiên là phải đổi xưng hô thành vợ của sếp lớn rồi. Hôm nay em dùng nước hoa gì vậy?”
Tô Nhạn bối rối liếc mắt nhìn: “Là của anh mua, em không để ý.”
Chóp mũi Yến Hồi Thời dừng ở trên cổ cô: “Thơm quá.”
“Chú họ? Chú ôm Nhạn Nhạn làm gì vậy?” Giọng nói của Ngô Hiểu Phi đột ngột vang lên trong ga-ra.
Tô Nhạn đột ngột lùi lại, đỏ mặt, ánh mắt u oán nhìn Yến Hồi Thời.
Xong rồi, xong đời rồi, đã bị nhìn thấy!
Yến Hồi Thời xoay người sang chỗ khác, nét mặt bình tĩnh: “Bị trật chân, chú dìu cô ấy một chút.”
“Nhạn Nhạn bị trẹo chân sao? Có nghiêm trọng không? Có muốn tôi đưa cậu đến bệnh viện không?”
Tô Nhạn: “Không… Không có việc gì, sẽ nhanh khỏi thôi.”
Ngô Hiểu Phi khoác túi lên người rồi xắn tay áo lên, bộ dạng chuẩn bị ôm lấy cô: “Để tôi ôm cậu lên.”
Lập tức bị Yến Hồi Thời kéo lại: “Muốn chết à?”
Ngô Hiểu Phi oan ức nói: “Không phải cô ấy bị trẹo chân sao? Cháu ôm cô ấy lên lầu cho tiện, sao chú lại mắng cháu chứ?”
Yến Hồi Thời: “Không cần cháu, để chú tự ôm.”
Ngô Hiểu Phi cảm thấy bản thân bị ghét bỏ, phản nghịch lên tiếng: “Chú có thể ôm sao cháu lại không thể?” Cậu ta bước lên trước, bế Tô Nhạn rồi chạy: “Cháu sẽ ôm!”
Tô Nhạn đột nhiên không kịp phòng bị đã bị ôm lên, sợ tới mức kêu to: “Chú Yến!”
Yến Hồi Thời nghiến răng nghiến lợi: “Ngô Hiểu Phi!”
“A! Đau đau đau đau đau chú họ đau!”
“Xem ra là cháu chán sống rồi.”
Ngô Hiểu Phi bị đánh đến phát khóc, nghẹn khuất lên án: “Bệnh thần kinh, cháu có lòng tốt muốn giúp đỡ mà chú còn đánh cháu! Cháu sẽ mách bà!”
“Mách tổ tông của cháu cũng vô ích.” Yến Hồi Thời ôm Tô Nhạn vào trong lòng: “Lần sau còn dám động vào cô ấy, chú sẽ đánh gãy chân chó của cháu.”
Vào một buổi sáng nào đấy, tin nhắn của Ngô Hiểu Phi tung bay trên khung trò chuyện WeChat.
[ Tôi coi cậu như em gái, cậu thế mà thực sự muốn trở thành thím nhỏ của tôi! ]
[ Không! Dựa theo tính cách lãnh đạm của chú họ tôi, chú ấy che chở cậu như vậy hẳn là hai người đã sớm ở bên nhau! ]
[ Tình yêu ngầm rất thành công sao Tiểu Nhạn Nhạn, lừa gạt tôi xoay như cái yo-yo thế kia! ]
[ Trách không được! Chân trước cậu vừa bị bắt nạt thì chân sau chú họ đã lập tức thu mua thành công, ‘không muốn bạn gái tôi làm thuê, càng không muốn có người dạy cô ấy làm việc’, nói rõ ràng như vậy, tôi đúng là kẻ ngốc thậm chí còn không phản ứng kịp đây này! ]
[ Ba của cậu có biết chuyện này không? Ba cậu có thể chịu nổi không? ]
Trước một đống tin nhắn của Ngô Hiểu Phi, Tô Nhạn chỉ là thản nhiên lướt qua một cái, tới khi nhìn thấy câu cuối cùng, tinh thần lập tức chấn động.
[ Phi tử, cậu bình tĩnh một chút! Chuyện kia, có đau không? Về nhà tôi sẽ nói với anh ấy. ]
[ Về nhà!? Hai người còn ở chung cơ đấy? Ba cậu biết không mắng cậu sao? ]
Tô Nhạn: “…” Xem ra tự mình lỡ miệng rồi.
Lâm Quyên Lị xem lại đoạn video ngắn về tin tức Yến Hồi Thời thu mua lại Đình Chiêm Duy Thiết, quay sang hỏi: “Ôi lão Tô, A Thời bọn họ thu mua công ty Mật Mật làm, là chuẩn bị xây nhà cho nhân viên sao?”
Tô Cẩm Văn: “Gì vậy? Em có nhầm không? Quân Đằng chuyên làm nghiên cứu phát minh, tự nhiên chạy tới thu mua công ty thiết kế làm gì?”
“Em nào biết đâu, thấy tin tức nói vậy mà.”
Ngày thường Tô Cẩm Văn rất ít khi lên mạng, cho dù có thì cũng là mạng nội bộ của công ty, cũng không biết gì về tin nóng “Tổng tài bá đạo” gần đây đang nổi đình nổi đám trên mạng.
“Em mở lại xem, cho anh xem lại từ đầu.”
“Anh xem đi, chính là video này.”
“Này, người anh em của anh phong độ thật, rất giống với phong cách thời trẻ của anh.”
“Chú ấy nói không muốn bạn gái mình đi làm thuê cho người khác.” Lâm Quyên Lị có dự cảm không rõ: “Chú ấy có bạn gái rồi sao?”
Tô Cẩm Văn: “Không có mà? Anh chưa từng nghe nói qua.”
Lâm Quyên Lị: “Chuyện này chú ấy đã công khai thừa nhận, anh hỏi một chút, hỏi một chút đi, nhanh lên.”
Tô Cẩm Văn: “Đây là việc tư của người ta, em gấp gáp như vậy làm gì?”
“Không phải là em đang quan tâm bạn bè của anh sao.”
“Anh thấy là em còn chưa chết tâm, cả ngày chỉ muốn người ta làm con rể em!”
“Nói nhảm nhiều quá đi, hỏi nhanh lên!”
Tô Cẩm Văn ngoan ngoãn gọi điện cho Yến Hồi Thời: “Ui, A Thời, vết thương của chú thế nào rồi?”
Yến Hồi Thời giương mắt nhìn, dùng ánh mắt ý bảo Tô Nhạn đừng lên tiếng.
“Vẫn ổn, làm sao vậy?”
Tô Cẩm Văn cười ha ha: “Cũng không có gì, chính là chị dâu chú đã xem qua tin tức về chú, đưa tin là chú có bạn gái. Phụ nữ ấy mà, thường thích bát quái. Như thế nào, yêu đương thật sao?”
Yến Hồi Thời hào phóng thừa nhận: “Đúng.”
Tô Cẩm Văn kinh hãi: “Ai vậy? Nghe nói là cùng ở công ty Mật Mật làm, anh có biết không?”
Yến Hồi Thời: “Có biết.”
Tô Cẩm Văn chỉ chỉ điện thoại, cười như tên trộm: “Úp úp mở mở cái gì?”
Lâm Quyên Lị: “Tiếp tục hỏi đi.”
Tô Cẩm Văn: “Chuyện bắt đầu từ bao giờ thế? Tên tiểu tử nhà cậu, vậy mà còn giấu anh chuyện này nữa.” Quen miệng mà tiếp tục bát quái: “Đã gặp qua ba mẹ người ta chưa?”
“Còn chưa gặp.” Yến Hồi Thời ngừng lại hai giây: “Có chút chênh lệch tuổi tác, sợ ba mẹ cô ấy không đồng ý.”
Tô Cẩm Văn vỗ đùi: “Chuyện này không phải là vấn đề gì hết! So với cậu thì nhỏ hay lớn tuổi hơn?”
Yến Hồi Thời: “Nhỏ hơn em vài tuổi.”