Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mật Đào Ngọt

Chương 33.1:

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đám đông ồn ào, đồng thanh “Wow”.

Các phóng viên nói đùa: “Có phải Yến tổng cầm kịch bản vai nam chính của cuốn tiểu thuyết nào đó không?”

Yến Hồi Thời bật cười: “Đều là chuyện đúng với cuộc sống cuộc sống.”

Thật ra chuyện thu mua Đình Chiêm Duy Thiết (TY) cũng không có đơn giản như vậy.

Yến Hồi Thời đã phải mất rất nhiều công sức để thuyết phục Nam Định Ngọc, văn phòng chủ tịch đã rất bận rộn với vụ này trong một tháng qua.

Chỉ có người liên quan mới biết đằng sau mỗi câu nói thành công nhẹ nhàng kia, đã phải trải qua bao nhiêu mưa gió thăng trầm.

Không khí hiện trường thoải mái hơn rất nhiều: “Yến tổng có tiện tiết lộ về thân phận cô vợ nhỏ của ngài không?”

Yến Hồi Thời trả lời: “Cô ấy không tiện.”

Thư ký ngăn cản mọi người, “Xin lỗi, Yến tổng chúng tôi phải đi họp.”

Yến Hồi Thời cũng có văn phòng ở TY, nhưng mà những người khác hiếm khi tới đó, thỉnh thoảng ghé qua một lúc rồi rời đi ngay. Dù sao, đây cũng không phải là công việc kinh doanh chính nên việc sếp không đến trong suốt năm cũng là điều bình thường.

Thời gian trà chiều.

Amy dựa vào bàn của Tô Nhạn thở dài: “Xem ra Nhạn Nhạn không có cơ hội nói chuyện với sếp lớn rồi, chủ yếu chính là không có thời gian để phát huy.”

Giám đốc bộ phận bưng cà phê ra, nói: “Nghĩ cái gì vậy? Yến tổng có bạn gái rồi, còn công khai thừa nhận trước mặt truyền thông kia kìa, chính thức.”

Amy chậc chậc hai tiếng rồi nói: “Cũng không biết là thiên kim nhà nào, tôi nghi ngờ đó là nhà làm điều hòa nhiệt độ kia.”

“Nhà G? Không có khả năng.”

“Giọng điệu của cô rất chắc chắn đó.”

“Tất nhiên, cô không phát hiện khi sếp lớn tham gia hoạt động, trên cổ tay có đeo dây chun buộc tóc của trẻ nhỏ sao, cô cảm thấy đại tiểu thư nhà G sẽ dùng đồ vật giản dị như vậy sao?”

“Chưa nói đến giản dị hay không, chủ yếu là đại tiểu thư nhà G tóc ngắn, tóc có buộc cũng không nổi!”

“Hahaha, có đạo lý!”

Những người khác nghe xong thì mỉm cười quay về chỗ ngồi tập trung làm việc.

Tô Nhạn rất ít khi đùa giỡn với mọi người, nói chuyện cười cô cũng nghe không hiểu, không biết cười gì mà còn phải cười theo, cô cảm thấy rất ngốc, cho nên mỗi lần mọi người nói chuyện phiếm cô đều không tham dự.

Amy cũng nhìn ra được bề ngoài Tô Nhạn không phải khó sống chung, các tác phẩm của cô đều rất có hồn hơn nữa còn hoạt bát, về cơ bản nó sẽ thể hiện tính cách thực sự của một người. Vì vậy Amy rất siêng năng, luôn muốn trêu chọc cô gái nhỏ này tham dự cùng họ, cô ấy cảm thấy đặc biệt thú vị khi cứu cô gái nhỏ thoát khỏi chứng sợ xã hội.

Amy nghe điện thoại xong thì quay người lại nói: “Nhạn Nhạn, đến phòng làm việc của chị, chị có chuyện muốn nói với em.”

Tô Nhạn nghĩ rằng mình đã làm sai gì đấy, trong lòng thấp thỏm lo lắng.

Amy không hề chuẩn bị thêm, nói thẳng vào vấn đề: “Chị sắp sa thải Tằng Mộng Đình, em muốn nói giúp cô ta không?”

Vẻ mặt Tô Nhạn thoáng kinh ngạc, nhưng mà rất nhanh đã lắc đầu.

Amy: “Bởi vì cô ta luôn bắt nạt em?”

Tô Nhạn: “Không phải, bởi vì em không quen với cô ấy.”

“Nếu là Ngô Hiểu Phi thì sao? Em sẽ nói giúp cậu ta à.”

“Sẽ không.”

“Vì sao?”

Tô Nhạn không dám nói với cô ấy rằng Ngô Hiểu Phi đã sớm không muốn làm việc, nóng lòng muốn bị đuổi việc từ lâu rồi.

“Bởi vì, không được giải quyết công việc theo tình cảm cá nhân.” Lời này Yến Hồi Thời từng nói với cô.

“Em muốn xử công tư phân minh sao. Vậy mà không hiếu kỳ nguyên nhân à?”

Tô Nhạn gật đầu, cô có chút tò mò.

Amy nói: “Hành lang của công ty đều có camera theo dõi, mỗi lời nói hành động của cô ta đều bị Chu phó tổng thấy được. Dù rằng cô ta làm việc rất cố gắng, nhưng TY là vùng đất bồi dưỡng nghệ thuật gia, hạt giống hỏng thì phải loại bỏ. Chu phó tổng hỏi ý của tôi, đáp án của tôi là đồng ý.”

“Chị Amy, chị là vì giúp em sao?”

Amy lắc đầu, không nhận công lao về mình: “Chị đã ám chỉ nhắc nhở quá nhiều, cũng đã cho cô ta vài cơ hội, nhưng cô ta chỉ vì cái trước mắt mà quá nóng vội.”

Tô Nhạn yên lặng lắng nghe.

Amy: “Về phần em, em quá trầm ổn, không có điểm nào hiếu thắng. Nếu kết hợp với cô ta thì đã tốt rồi.”

Tô Nhạn: “Nhưng em cảm thấy, lòng hiếu thắng không giúp em có linh cảm thiết kế.”

Amy cười: “Dùng công việc để nói chuyện, rất tốt, khó trách vì sao sếp lớn khen ngợi em.” Cô ấy lấy một phần văn kiện từ ngăn kéo tủ: “Chúc mừng em, Tô Nhạn, em được thăng chức.”

“A?”

“A cái gì mà a, ông chủ mới đánh giá em rất cao, chính miệng khen ngợi em với Chu phó tổng. Sếp lớn đã an bài, từ hôm nay trở đi em không cần ngày nào cũng phải đi làm đúng giờ, khi ra ngoài cũng không cần xin, có thể chú ý việc học tập của mình hơn rồi.”

Amy nhắc nhở cô: “Nhưng mà em không nên làm chậm trễ công việc của mình. Đây là đãi ngộ của công ty chúng ta dành cho những nhân tài đặc biệt. Nếu thành tích cuối năm không đạt tiêu chuẩn thì sẽ bị giáng chức.”

Nghe rằng không cần đến đúng giờ, hai mắt Tô Nhạn sáng rực lên: “Cảm ơn chị Amy.”

“Dáng vẻ hiện giờ của em, thật giống với dáng vẻ của con gái chị mỗi khi không phải đi học lắm đấy.”
« Chương TrướcChương Tiếp »