Buổi chiều thứ sáu.
Trong phòng làm việc, Amy dõng dạc tuyên bố: “Tổ A nỗ lực thức khuya tăng ca hoàn thành thiết kế, được khách hàng đánh giá rất cao! Tối nay tôi mời khách!”
Các đồng nghiệp vang lên một trận reo hò.
“Tô Nhạn, lần này em đóng góp nhiều nhất. Nhất định phải tham dự nhé.”
Nhân viên trong tổ thiết kế A của TY cũng nhìn ra Tô Nhạn là người có lai lịch, nếu không thì sao có khả năng lúc nào cũng dùng túi hiệu cao cấp, túi cô đeo thường ngày cơ hồ chưa bao giờ trùng lặp, nhưng giá của những chiếc túi đó không bao giờ dưới sáu con số.
Hơn nữa, Ngô Hiểu Phi, người hóa thân thành bà mẹ, nổi tiếng làm phú nhị đại lái xe thể thao đi làm, một người đàn ông cao lớn lại khom lưng quỳ gối trước Tô Nhạn. Còn có cả Tằng Mộng Đình, bởi vì nhằm vào Tô Nhạn nên đã bị đích thân ông chủ gọi đến nói chuyện.
Hiển nhiên, nếu không phải Tô Nhạn được bên trên chống lưng thì cũng là con cháu của vị cổ đông nào đó.
Mặc dù vậy, tài năng của Tô Nhạn cũng rõ như ban ngày, mà cô lại là người khiêm tốn, mọi người đều tâm phục khẩu phục, sẵn sàng nói chuyện hòa đồng với cô.
“Đúng đó, Tô Nhạn, ngày thường em không đi cùng mọi người liên hoan cũng không sao, nhưng lần này nhất định phải đến.”
Bầu không khí trong văn phòng bây giờ rất tốt, công việc cũng thuận lợi, Tô Nhạn cũng rất quý bọn họ. Nhưng cô không muốn đi ra ngoài.
Ngô Hiểu Phi cầm lông gà làm mũi tên: “Đúng vậy, nếu cậu không tới, tôi sẽ đi nói cho ba cậu biết, nói cậu và chú họ của tôi —”
Tô Nhạn nhét một miếng bánh mì vào miệng cậu ta: “Ngô Hiểu Phi! Cậu muốn bị đánh có đúng không?”
“Cái gì cái gì?” Đồng nghiệp nhốn nháo: “Ngô Hiểu Phi, cậu nắm được nhược điểm của Tô Nhạn sao? Mau nói cho mọi người biết để bắt bím tóc của cô ấy!”
“Không thể nói, đây là vũ khí bí mật của tôi.”
Tô Nhạn đồng ý đi hát KTV cùng mọi người, có báo cho Yến Hồi Thời một tiếng rồi lên xe.
Trong phòng riêng của KTV, trên bàn đầy loại đồ uống đủ màu sắc, Tô Nhạn chọn một ly màu xanh bạc hà có màu đẹp nhất, ngồi ở một góc khuất nhâm nhi.
Thấy các đồng nghiệp mình ầm ĩ nhốn nháo, cô không khỏi cười rộ lên. Vì cao hứng mà uống nhiều thêm vài ly.
Khi Yến Hồi Thời xuất hiện ở cửa, Tô Nhạn còn tưởng rằng mình bị hoa mắt.
Đêm khuya, con phố vẫn đèn đuốc sáng trưng, thật giống tòa Bất Dạ thành.
Dưới ánh đèn, bộ âu phục cắt may khéo léo vừa vặn phô ra những đường nét hoàn mỹ trên người anh, áo sơ mi trắng không nhiễm bụi trần được cài cúc rất phù hợp với khí chất trầm ổn của anh. Nút áo sơ mi được cài chỉ để lại một khuy cuối cùng, lộ ra một cỗ hơi thở tự phụ cấm dục.
Anh đứng giữa đám đông, luôn luôn mang lại cho người khác cảm giác khó gần, cho dù đang ở nơi giải trí thư giãn như vậy.
Bởi vì người đàn ông vững chãi sau lưng cô đêm qua quá mức ngả ngớn, cho đến cuối cùng anh vẫn luôn ôm lấy cô không rời, còn cố ý để cô nghe tiếng anh phóng thích, hỏi cô có cảm giác gì, khiến cô toát mồ hôi hột.
Tô Nhạn lúc này mới nhìn người đàn ông tự phụ trước mặt, có điểm không dám nhận: “Chú Yến?”
Yến Hồi Thời trầm mặt: “Còn biết anh là ai à?”
Tô Nhạn oan ức mà dựa vào tường: “Anh làm gì mà hung dữ thế.”
“… Anh không có hung dữ với em.” Yến Hồi Thời bế cô lên: “Nếu không phải Phi tử gọi điện cho anh, anh cũng không biết rằng em đã uống thành như vậy. Uống giỏi thế sao?”
Tô Nhạn gật đầu: “Vâng. Uống ngon, nó ngon hơn nhiều so với rượu vang đỏ của anh! Chú Yến, rượu vang đỏ của chú thật đắt, khó uống nữa!”
Yến Hồi Thời cười nhạo: “Sâu rượu nhỏ, thế mà còn nhớ rõ việc trộm uống rượu à.”
Tô Nhạn không thừa nhận rằng chính mình đã uống quá nhiều, cô nói chuyện phiếm với anh: “Anh biết không? Lúc đó, mong ước của em chính là…”
Cô nấc lên.
Yến Hồi Thời hỏi: “Là thế nào?”
“Đem anh, đẩy ngã!” Tô Nhạn câu lấy cổ anh, ngửa đầu nhìn chằm chằm mặt anh: “Điều em muốn nhất, ước nguyện lớn nhất của em, là được cùng anh ở bên nhau, trở thành — Thím của chính mình!”
Cô ấy giơ tay phải lên và làm động tác chiến thắng.
Yến Hồi Thời nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô mà bật cười: “Lộn xộn cái gì đấy.”
Cô gái nhỏ ghé vào vai anh, ở bên tai anh lầu bầu: “Yến Hồi Thời, em cực kì thích anh. Nhưng lại không có cách nào cho anh một danh phận.”
Nói tới đây, cô đau lòng mà “ô ô” khóc lên, nước mắt rơi trên cổ anh.
Yến Hồi Thời không quan tâm, thấy cô nháo thì vẫn luôn dung túng.
Anh nghiêng đầu lại hôn lên mặt cô: “Nhóc con mít ướt.”
Tô Nhạn không nhịn được mà khóc nức nở: “Không cho anh danh phận, huhu, em không dám cưới anh đâu.”
Yến Hồi Thời cười nhẹ: “Có nhà là được rồi, có danh phận hay không, không quan trọng.”
“Em có nhà! Ba mẹ đã mua cho em, có được tính không?”
“Có, tính!”
Một đám người vây quanh chiếc xe, Yến Hồi Thời ôm Tô Nhạn đặt xuống: “Ngoan, dựa vào người anh đừng nhúc nhích, anh cần gọi điện thoại.”
“Không được gọi!” Tô Nhạn bá đạo mà cướp lấy điện thoại của anh: “Anh phải nghe em nói chuyện, em thấy khó chịu, trong lòng rất đau khổ.”
“Muốn tâm sự thì về nhà rồi nói, anh sẽ không đi, được không?” Yến Hồi Thời bắt lấy tay cô, lấy điện thoại lại: “Nghe lời.”
“Vậy được rồi.” Tô Nhạn không nháo với anh nữa.
Yến Hồi Thời lướt tìm dãy số: “Tại sao lại có nhiều phóng viên cạnh xe của tôi như vậy?”
Chu Giai Minh: “Ngài vừa đi cùng A Hoa, đám phóng viên này đã đuổi theo A Hoa đến KTV, vì nghĩ rằng đó là xe của cậu ta, lập tức… Tôi sẽ cố gắng đuổi bọn họ đi.”
A Hoa là người phát ngôn của Quân Đằng, là ảnh đế nam.
Yến Hồi Thời: “Anh sắp xếp xe đưa cậu ta về trước.”
“Vậy còn ngài phải làm sao bây giờ? Nếu không tôi đưa ngài đi.”
“Được.”
Chu Giai Minh gửi vị trí chỗ đậu xe.
Yến Hồi Thời ôm Tô Nhạn, đang muốn xoay người, đột nhiên có người hét lên: “Yến Hồi Thời! Bên kia là Yến Hồi Thời và bạn gái của anh ấy!”
Ngay lập tức, tất cả các phóng viên canh chờ A Hoa vây quanh lại đây.
Đoạn video phỏng vấn gần đây của Yến Hồi Thời rất nổi tiếng trên mạng, hầu như video ngắn liên quan nào cũng có hơn 10 vạn lượt thích, trong phần bình luận đều là hàng loạt nữ sinh muốn có bạn trai cùng kiểu như vậy, rất để ý chủ đề này. Nếu không chụp được ảnh đế, chụp được anh cũng lời to.
Tô Nhạn bị ánh đèn flash chiếu liên tục khiến cô không thể mở mắt, gió lạnh cùng cồn rượu khiến cô cảm thấy không được khỏe.
Một trận gió luồn vào sau gáy, cả người cô run rẩy.
Nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh, đầu óc Tô Nhạn đột nhiên thanh tỉnh. Biết rằng mình đang bị vây xem, cô lập tức vùi đầu vào ngực Yến Hồi Thời.
Cô gái đang được Yến Hồi Thời che chở trong lòng trông rất nhỏ nhắn, buộc tóc cao, lộ ra cái cổ trắng nõn.
“Yến tổng, có thể làm phiền bạn gái của ngài lộ mặt không?”
“Đúng vậy, có thể chào hỏi được không?”
Yến Hồi Thời chế trụ ót của cô gái nhỏ, cởϊ áσ khoác ngăn đèn flash tới, bảo hộ cô kín mít.
“Xin lỗi, cô ấy sợ người lạ.”
——-
Tác giả có lời muốn nói:
Ngày mai! Ngày mai ba sẽ biết ngay lập tức ha ha ha.
Yến Hồi Thời: ? Buồn cười lắm sao?