“Nhỏ hơn hai ba tuổi cũng không sao. Cụ thể còn phải xem bát tự, chỉ xem mỗi tuổi cũng khó nói lắm. Để anh giới thiệu cho chú một đại sư lợi hại.”
“Không cần đâu.”
“Chú cần gì khách khí với anh! Hôm nào hẹn nhau ra ngoài gặp mặt. Ồ, đúng rồi, chú có đối tượng rồi, Mật Mật sống ở bên kia có bất tiện không?”
“Không có việc gì, đối diện tiểu khu còn có hai căn hộ nữa.”
“Hắc hắc, chú có nhiều nhà mà.”
Tô Nhạn quỳ ngối trên sô pha, lỗ tai dán vào mu bàn tay cầm điện thoại của Yến Hồi Thời, chột dạ mà nghe lén.
Yến Hồi Thời quay đầu lại mổ nhẹ lên môi cô: “Còn muốn tiếp tục lừa gạt không?”
Tô Nhạn nhăn mũi, vẻ mặt rối rắm.
“Cứ như thế này cũng không phải là cách hay, phải thành thật nói.” Yến Hồi Thời bế cô lên đặt trên đùi, chống cằm lêи đỉиɦ đầu cô, tư thế giống như đang ôm một đứa trẻ vậy: “Em cũng không muốn chuyện cứ tiếp tục như vậy, phải không?”
Tô Nhạn ghé vào trên vai anh, lòng rối như tơ vò: “Thành thật, không dám đâu, em sợ. “
“…”
Cuối tháng chín.
Vào sinh nhật lần thứ 22 của Tô Nhạn, Tô Cẩm Văn gọi điện cho Yến Hồi Thời, mời anh tới nhà ăn tối.
Đêm qua trời mưa lớn, nhiệt độ hôm nay xuống thấp. Yến Hồi Thời mặc một chiếc áo giữ ấm màu xám bên trong, bên ngoài mặc áo khoác mỏng cổ đứng. Dáng người anh cao ráo, giống như một giá treo quần áo biết đi, mặc cái gì trông cũng đẹp mắt.
Tô Nhạn nhìn anh mấy lần, không khỏi kiễng chân lên, mở cổ áo khoác ra rồi dùng ngón tay chọc vào vải áo bên trong.
“Cái này là mấy năm trước em mua cho anh đúng không?”
Yến Hồi Thời cầm lấy tay cô, đặt trong lòng bàn tay: “Sao thế?”
Tô Nhạn: “Không có gì, chỉ là anh vẫn giữ nó sao.”
Yến Hồi Thời: “Cũng không thể giữ ấm, hợp mặc vào mùa này.”
“…”
Áo không giữ ấm thì anh còn mặc làm gì nữa!
Đến cổng tiểu khu, Tô Nhạn rút tay về, chuẩn bị giữ khoảng cách an toàn với Yến Hồi Thời.
Lại bị anh lôi kéo về: “Tuổi chú đã cao, còn chưa muốn cho chú một danh phận à?”
Tô Nhạn bẻ ngón tay tính toán: “Sinh nhật của anh, không phải là tháng 11 sao? Còn hơn hai tháng nữa mới đến 30 tuổi, sao lại tuổi đã cao rồi.”
Yến Hồi Thời: “…”
Anh không nói lời nào, Tô Nhạn cho rằng anh đang tự ti, đưa ra ví dụ để an ủi: “Hồ Ca 40 tuổi vẫn còn rất trẻ, còn có cả Lưu Đức Hoa, Quách Phú Thành, bọn họ đều đã 60 tuổi. Anh cũng đẹp trai giống như bọn họ, sẽ không già đâu.”
Yến Hồi Thời gõ đầu cô: “Em định để anh đợi đến sáu mươi sao?”
Tô Nhạn rụt rụt đầu: “… Không đâu.”
Cô luôn cảm thấy anh quá mức bình tĩnh, giống như không hề lo lắng bị đánh chút nào, cũng không biết có để bụng chuyện bị chia rẽ hay không nữa.
Cảm xúc Tô Nhạn trùng xuống: “Chú Yến, anh không lo lắng ba em không đồng ý sao?”
Yến Hồi Thời: “Lo, nhưng bắt buộc phải đối mặt với nó.”
“Ông ấy sẽ nổi trận lôi đình, mưa to gió lớn. Hơn nữa, ba em sẽ bao che khuyết điểm, có thể chỉ cáu với một mình anh…”
Vẻ mặt Yến Hồi Thời rất nghiêm túc: “Phải trải qua mưa rền gió dữ, mới có thể quang minh chính đại ở bên em.”
Tâm trạng không tốt của Tô Nhạn rất nhanh đã tiêu tan: “Chú Yến…”
Yến Hồi Thời giơ tay lên che mắt cô: “Đừng làm nũng với anh ở chỗ này, anh sợ mình sẽ không nhịn được.”
Lâm Quyên Lị đứng trên ban công nhìn xung quanh dưới tầng, nhìn thấy đôi tuấn nam mỹ nữ nắm tay nhau, liếc mắt cũng nhìn ra đó là Yến Hồi Thời và Tô Nhạn.
Bà hưng phấn đến giậm chân, khua chân múa tay: “Thành đôi rồi!”
Tô Cẩm Văn ở phòng khách hô lên: “Mẹ nó ơi, sao con gái vẫn chưa về thế?”
Lâm Quyên Lị “xoẹt” một tiếng kéo rèm cửa lại: “Có lẽ trời vừa mưa xong, đường bị tắc, chắc sắp về rồi.”
Tô Nhạn vừa ra khỏi thang máy, cửa đã mở ngay sau đó, cô sợ tới mức vội vàng hất tay Yến Hồi Thời ra, khẩn trương đến mức lắp bắp chào: “Mẹ, mẹ.”
Lâm Quyên Lị nhìn đôi tình nhân trong thang máy, cười không khép nổi miệng: “Ồ, hôm nay bên ngoài lạnh lắm, màu vào đi. Lão Tô, A Thời và Mật Mật đã về rồi này.”
Tô Cẩm Văn đặt điều khiển từ xa xuống: “Người anh em, chú tới đúng lúc lắm, lại đây chơi vài ván cờ với anh.”
“Được.”
Yến Hồi Thời cởϊ áσ khoác, Tô Cẩm Văn nhìn anh, rồi đột nhiên bật cười haha: “Anh nói, ngày thường chú rất thời thượng, hôm nay chú mặc chiếc áo này chả hợp tẹo nào! Anh cũng có một cái, hahaha, ai mua cho cậu vậy?”
Câu ông nói “không hợp” và “Anh cũng có một cái” đã thành công oanh tạc tới thần kinh Tô Nhạn.
Yến Hồi Thời: “Thật là trùng hợp.”
Anh nghiêng mắt nhìn Tô Nhạn, dùng ánh mắt mà chỉ cô mới có thể hiểu được: Không phải em nói chỉ mua cho một mình anh thôi sao?
Tô Nhạn: “…” Cô có chút ngượng ngùng: “Không hợp chỗ nào! Rõ ràng là nhìn rất đẹp.”
Tô Cẩm Văn sửa lời: “Đúng, đúng, đúng, đồ nào con gái mua cho ba cũng đẹp, rất đẹp, không xấu chút nào hahahaaa.”
Tô Nhạn: “….”
Xong rồi, tối nay nhất định Yến Hồi Thời sẽ không bỏ qua cho cô.
Lúc ăn cơm, Tô Cẩm Văn vô tình lộ ra chiếc áo khoác dành cho người trung niên mà Tô Nhạn mua cho ông.
Vì vậy mà, Yến Hồi Thời có thì Tô Cẩm Văn cũng có. Về phần độc nhất vô nhị, chỉ là Tô Nhạn đang nịnh nọt anh, thuận miệng mà nói thôi.
Nội tâm Tô Nhạn sụp đổ.
Ngày này đâu phải là sinh nhật của cô, đây chính là ngày tận thế mới đúng.
Quả thật đúng như những gì cô đã nghĩ đến.
Sinh nhật này, Yến Hồi Thời đã khiến cô mãi mãi không thể nào quên được.
Đêm nay anh không có nương tay, làm cô cảm thụ một chút khóa học nhập môn dành cho người lớn.
Tô Nhạn, từ một tay mơ chưa biết gì, bất ngờ trở thành người chơi cấp cao, cô hoàn toàn không theo kịp tiết tấu.
Sau khi kết thúc cả người đều ngẩn ngơ.
Yến Hồi Thời giơ ngón tay lên: “Chậc chậc, còn phải rửa tay nữa.”
Tô Nhạn xấu hổ, muốn đá anh một cước nhưng lại không có sức để làm.