Chương 32.4:

Ngô Hiểu Phi không tình nguyện ngồi dậy: “Còn nhỏ hơn tôi hai tháng, làm sao mà nói chuyện hệt người lớn thế chứ.”

Yến Hồi Thời tiếp một câu: “Cô ấy là trưởng bối của cháu.”

Ngô Hiểu Phi không để bụng: “Trưởng cái gì bối, chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi. Vừa rồi cãi nhau với người ở công ty vẫn là cháu bảo vệ cô ấy đấy.”

Tô Nhạn: “…”

Yến Hồi Thời nhìn Tô Nhạn, không hỏi nguyên nhân, giương mắt lên hỏi tên nhóc ngồi ghế sau: “Cháu muốn cái gì? Chú khen thưởng cháu.”

Tinh thần Ngô Hiểu Phi lập tức tỉnh táo: “Chú họ, cháu nhìn trúng một món đồ trang sức.”

Yến Hồi Thời: “Mua.”

Cơm nước xong.

Yến Hồi Thời ném Ngô Hiểu phi ở ven đường: “Tự mình bắt taxi về công ty, chú còn có việc.”

Ngô Hiểu Phi gọi Tô Nhạn: “Nhạn Nhạn, xuống…”

Chưa kịp dứt lời, chiếc xe đã tung khói rời đi.

“Ngoạ tào chú họ! Chú quên thả Nhạn Nhạn xuống!”

Tô Nhạn quay đầu nhìn Ngô Hiểu Phi đã biến thành chấm đen nhỏ, thu hồi tầm mắt: “… Chú Yến, sao anh lại để Phi tử xuống xe.”

Yến Hồi Thời nắm tay cô, mười ngón đan xen vào nhau.

“Nếu không phải có bóng đèn đó, anh sớm đã hôn em rồi.”

Tô Nhạn thẹn thùng: “Anh lái xe cẩn thận đi.”

“Anh cũng muốn như vậy.” Yến Hồi Thời nghiêng mắt, ánh mắt chứa đầy thâm ý: “Không phải là em không cho sao.”

Tô Nhạn mờ mịt: “Không, anh chú ý nhìn đường đi.”

Yến Hồi Thời cười nhẹ, ngữ điệu sủng nịch: “Đồ ngốc!”

Ở gần đây Yến Hồi Thời có một phòng tại khách sạn, giữa trưa Tô Nhạn thường đến đây nghỉ trưa.

Hôm nay Tô Nhạn vẫn không ngủ được. Bị xúc phạm như vậy, ngoài miệng nói mình không quan tâm, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái.

Yến Hồi Thời đè lên người, cánh tay chống ở bên tai cô, ngón tay cọ nhẹ chóp mũi cô: “Bây giờ có thể nói cho anh chưa? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Nhạn ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn nói: “Không, em có thể ứng phó.”

“Được.” Yến Hồi Thời cúi đầu, mổ nhẹ lên môi cô: “Nhắm mắt, ngủ một lát, đến giờ anh sẽ gọi em.”

“Được.”

Yến Hồi Thời đi ra ban công, ấn mở WeChat của Tổng giám đốc YT: [ Giúp tôi theo dõi một việc. ]

Các đồng nghiệp bên cạnh Tô Nhạn đều đang bàn tán, nói mấy loại thiết bị của bọn họ đều được một ông chủ thần bí thu mua.

Ông chủ đó hôm nay sẽ đến tổng bố, lát nữa sẽ tới văn phòng gặp mặt mọi người.

Hôm nay Amy mặc một bộ đồ hiệu phiên bản giới hạn, nửa buổi sáng dùng để trang điểm, nhai kẹo cao su, cứ mười phút lại xịt khoáng tươi mát vào văn phòng một lần.

Nửa tiếng sau, cô ấy như được tiêm máu gà đi ra, vỗ tay nói lớn, “Ông chủ lớn tới rồi, mọi người mau lấy lại tinh thần thôi!”

Cô ấy quay đầu lại, vẻ mặt đau đớn: “Lệ Lệ! Sao tóc cô lại thế này? Đi buộc lại ngay! Chất tóc không tốt cũng không được để tóc tai bù xù, tóc rơi xuống mặt đất thì phải làm sao!”

Lại sụp đổ nói: “Lucy, cô đánh son gì thế kia? Bôi lem ra hết rồi kìa. Dùng cái của tôi, nhanh chân đi trang điểm lại đi!”

“Mấy bạn thực tập sinh có thể tan làm sớm, hôm nay cho các bạn nghỉ nửa ngày.”

Bị cô ấy làm thành như vậy, tất cả mọi người đều khẩn trương, ai trang điểm thì trang điểm lại, ai cần súc miệng thì đều đi súc.

Tất cả mọi người đều chăm chút cho vẻ ngoài của mình, Tô Nhạn rất ít khi trang điểm, thấy họ nỗ lực như vậy nên cô cũng lấy son môi và phấn trong túi xách ra.

Amy đi tới nói: “Tô Nhạn, em đảm đương giá trị nhan sắc của tổ chúng ta, lát nữa sếp lớn tới em sẽ đứng đầu.”

Tô Nhạn: “… Vâng.”

Hôm nay Tằng Mộng Đình cũng trang điểm diễm lệ, khinh thường liếc mắt nhìn Tô Nhạn: “Chị Amy, em thì sao?”

Amy nhìn cô ta: “Cô cũng đứng hàng đầu, đứng cùng với Tô Nhạn.”

Tằng Mộng Đình thị uy nhìn về phía Tô Nhạn: “Được.”

Amy cảnh cáo cô ta: “Thu hồi động tác nhỏ của cô lại. Tôi ủng hộ sự cạnh tranh lành mạnh giữa các đồng nghiệp, nhưng nếu nó ảnh hưởng tới kỷ luật và sự đoàn kết trong tổ chúng ta thì không chỉ trừ mỗi tiền thưởng đơn giản như vậy đâu, đến lúc đó tôi sẽ không bảo vệ cô, hiểu không?”

“Đã biết, chị Amy.”

Chờ nửa giờ, mọi người đều không chú ý làm việc, đồng nghiệp bên cạnh tán gẫu về lai lịch của vị sếp lớn.

“Không phải là Quân Đằng tham gia vào nghiên cứu phát triển chip dành cho điện thoại di động sao? Vì sao lại đột nhiên mở rộng kinh doanh bên lề vậy?”

“Cô không thấy thông báo chiến lược mới nhất trên trang web chính thức của Quân Đằng à? Bọn họ đang có kế hoạch xây dựng bất động sản để phân phối phúc lợi Nhà ở cho nhân viên. Việc mua lại công ty của chúng ta chắc hẳn là tạm thời dùng đến, cho nên thuận tay thu mua.”

“Một số công ty khác muốn mua cổ phần của TY đều đã bị các cổ đông từ chối, lần này bọn họ vừa đến đã thu mua được ngay, tôi đã bảo là ngầu quá mà!”

Lúc này Tô Nhạn mới biết được, Yến Hồi Thời thu mua công ty của các cô.

Sau khi biết được là anh, ngược lại Tô Nhạn trở nên căng thẳng hơn. Sợ sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của anh, cũng lo lắng cô làm không tốt sẽ khiến anh mất mặt.

Mười phút sau, tầng cấp cao của công ty quản lý xuất hiện ở cửa thang máy, một nhóm người tinh anh mặc tây trang đi giày da vây quanh Yến Hồi Thời đi về phía khu văn phòng.

Yến Hồi Thời ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua đám người, dừng lại trên người Tô Nhạn.

Tô Nhạn không hề né tránh. Bởi vì tất cả mọi người đều đang nhìn anh, cô cũng nhìn anh một cách táo bạo trắng trợn.

Giám đốc bộ phận nghênh đón, đứng bên cạnh là phó tổng công ty, nhỏ giọng giới thiệu các nhân viên quản lý với sếp lớn.

Yến Hồi Thời lịch sự gật đầu.

Nhóm nhân viên không ngờ rằng ông chủ lớn còn trẻ như vậy, một đám đều hoa si, nhìn chằm chằm vào anh mấy giây rồi mới tỉnh lại.

Đồng nghiệp bên cạnh thấp giọng, kề tai nói nhỏ: “Đây là một người đàn ông thành thục ổn trọng, sự nghiệp thành công sao? Mẹ, con tin đây là thật đấy.”

“Cô còn thiếu một điểm, đẹp trai! Cái nhan sắc này, thật tuyệt vời!”

Trẻ tuổi lại quyết đoán đã làm sếp lớn, tuyệt đổi không phải ăn chay, dù đẹp trai đến đâu thì cũng chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Nhìn vậy thôi chứ không dám có những ý tưởng viển vông.

Khi đám người đi qua Tô Nhạn, Yến Hồi Thời đột nhiên nghiêng đầu, ánh mắt không hề e dè, dừng lại ở trên môi cô.

“Màu son lên rất đẹp.”

Mọi người: ???

Trong thế giới khuôn mặt này, người lớn lên đẹp mắt quả nhiên chỉ có thể nhìn thấy đồng loại.

Rất lâu sau khi đám đông rời đi, Tô Nhạn vẫn cảm thấy mặt đỏ tai nóng.

Thật ra, cũng là một câu mà cô thường nghe, nhưng khi anh nói trong trường hợp này, khiến cô đặc biệt cảm động.

Amy nhào đến ôm lấy cô, hôn cô: “Cố lên Nhạn Nhạn! Tranh thủ trở thành vợ của ông chủ càng sớm càng tốt, bộ phận của chúng ta theo em cũng sẽ thơm lây!”

Tô Nhạn: “…”

Tập đoàn Quân Đằng.

Ánh đèn flash cùng đám vệ sĩ mặc âu phục tạo thành một đường vòng cung bảo vệ, người phát ngôn toàn cầu của Quân Đằng vừa đến để ký hợp đồng, đang bị đám đông bao vây, các nhân viên an ninh đã cố gắng hết sức để sơ tán.

Yến Hồi Thời cũng bị chặn ở cửa.

Vẻ mặt anh lạnh lùng và lịch sự: “Mọi người, người phát ngôn của chúng tôi đã rời đi.”

“Chúng tôi tới đây là để phỏng vấn ngài!”

Thư ký ngăn phóng viên lại: “Xin lỗi, Yến tổng còn có cuộc họp quan trọng, hôm nay chỉ có thể trả lời một câu.”

“Xin hỏi ngài xuất phát từ nguyên nhân nào mà thu mua TY, trong ấn tượng của tôi Quân Đằng giống như chưa bao giờ liên quan đến lĩnh vực này.”

“Yến tổng có thể trả lời một chút không?”

“Nguyên nhân sao,” Đuôi lông mày Yến Hồi Thời khẽ nhếch, “Không muốn bạn gái mình làm thuê, càng không muốn có người dạy cô ấy cách làm việc.”

———

Tác giả có lời muốn nói:

Người có tiền chính là vậy đấy!