Đếm tới 1, cô không thể chị nổi được nữa.
Cô đặt túi đeo vai xuống: “Dựa vào đâu mà cô bận bịu thì tôi phải ở lại cùng cô. Cô trả thêm tiền tăng ca cho tôi sao?”
Tằng Mộng Đình không ngờ cô gái vốn thường hướng nội và nhút nhát này lại đột nhiên chọc người như thế, trước kia mặc kệ bị bắt nạt thế nào cô cũng chịu đựng.
Tằng Mộng Đình âm dương quái khí với Tô Nhạn đã thành thói quen, bị phản lại thì cảm thấy cô đang khiêu chiến tôn nghiêm của mình, cô ta làm trầm trọng thêm: “Chúng ta là một tập thể, mọi người đều cố gắng làm việc chăm chỉ, nhưng cô lại cứ cản trở công việc, cô không cảm thấy xấu hổ sao? Không thấy mất mặt à?”
Cô ta cảm thấy mình có lý nên càng cố tình nâng cao giọng.
Hiệu suất làm việc của Tô Nhạn rõ như ban ngày, không tăng ca nhưng vẫn vượt xa những nhân viên mới vào. Đồng nghiệp bên cạnh không vừa mắt, lập tức giúp Tô Nhạn nói chuyện: “Đơn đặt hàng của Maine ký hợp đồng với giá 1300 vạn, tuy Tô Nhạn không thích tăng ca tại công ty nhưng cô làm sao biết được cô ấy có làm thêm ở nhà hay không?”
Tằng Mộng Đình trào phúng nói: “Ha ha, ai biết đơn đặt hàng kia là thế nào chứ. Tô Nhạn, nếu không cô theo chúng tôi nói một chút, chia sẽ một ít kinh nghiệm.”
Ngô Hiểu Phi xông tới ngăn Tô Nhạn trước mặt lại, tư thế giống như một con gà mái già bảo vệ đàn con của mình: “Mấy cái trăm vạn lần sửa đổi tờ đơn của cô không cảm thấy ngại mà còn đi so với Nhạn Nhạn nữa hả? Còn có cái gì mà vinh quang tập thể, cô có chắc tác phẩm của cô ngang hàng với cô ấy không? Ha ha, tôi cười vào mặt cô ấy!” Mắt cậu ta trợn trắng: “Mỗi ngày đều quản đông quản tây, sao năng lực này không làm vợ ông chủ luôn đi!”
“Ngô Hiểu Phi, cậu cái đồ ẻo lả kia, im miệng!”
Ngô Hiểu Phi làm động tác nôn mửa: “Miệng cô thật là thối, nếu cô mà là đàn ông, hôm nay tôi đã đánh cô đến mẹ cũng không nhận ra.”
“Cậu…”
“Thôi, tất cả mọi người đừng ầm ĩ, đây là văn phòng, nếu không phải hôm nay chị Amy không ở đây, tất cả các cô cậu sẽ đều bị trừ tiền thưởng rồi đấy.”
Ngô Hiểu Phi kéo tay Tô Nhạn: “Nhạn Nhạn là nhân tài đắc lực của chị Amy, có người thừa dịp chị Amy không có mặt mà bắt nạt, ăn hϊếp người hiền lành đấy sao!”
Tô Nhạn đi tới an ủi cậu ta: “Phi tử, đừng nóng giận.”
Ngô Hiểu Phi kiêu ngạo hất cằm lên: “Được! Không nói với hố phân, tôi ngại thối!”
“Mộng Đình, cô cũng thật là, tăng ca hay không tăng ca cũng là tự nguyện, công ty không ép buộc. Tất cả mọi người đều là đồng nghiệp, sao phải gây bất hòa.”
Tằng Mộng Đình không nghĩ tới tất cả mọi người đều đứng về phe Tô Nhạn, rõ ràng cô ta luôn cố gắng, mỗi ngày đều tăng ca đến mười một mười hai giờ đêm! Cô ta không phục: “Không phải cô ta ngủ với người đặt đơn hàng sao? Các cô cho rằng cô ta dựa vào năng lực ư? Phùng tổng từ Maine tự mình lái xe đưa dón cô ta về công ty, hôm sau thì đổi một chiếc xe sang trọng khác, cô ta thay đàn ông như thay áo, loại ẻo lả như Ngô Hiểu Phi cũng ăn nằm với cô ta, cô ta dựa vào đàn ông để nhận được đơn đặt hàng, không khác gì kỹ nữ bạch liên hoa!”
Người đồng nghiệp tốt bụng vội vàng nhắc nhở cô ta: “Đình Đình, lời này của cô có hơi quá đáng rồi đấy.”
Ngô Hiểu Phi mắng lại: “Cô cái con tiện nhân kia, cô lặp lại lần nữa coi!”
“Cậu im miệng!” Tằng Mộng Đình hung tợn trừng mắt nhìn Tô Nhạn: “Cô nghĩ mình vẫn là học sinh đứng đầu của một ngôi trường danh giá sao? Cô chẳng là cái quái gì khi ở ngoài xã hội! Chờ xem, sau này sẽ có rất nhiều người dạy cô cách làm người!”
Ngô Hiểu Phi xắn tay áo lên: “Cô, con mẹ nó nói xong rồi đúng không.”
“Phi tử.” Tô Nhạn giữ chặt cậu ta: “Đừng động thủ, động thủ là chúng ta đuối lý.” Cây ngay không sợ chết đứng, cô không quản được suy nghĩ của người khác, cũng không để bụng.
“Xúi quẩy!” Ngô Hiểu Phi chỉ người phụ nữ đối diện: “Chờ người xử phạt cô ta đi!”
Ra khỏi thang máy.
Ngô Hiểu Phi vẫn còn rất tức giận: “Nhạn Nhạn, tại sao cậu lại nhường ả đàn bà đó, phải cãi nhau với cô ta chứ! Nếu không cô ta lại cho rằng cậu dễ bị bắt nạt!”
Tô Nhạn lắc đầu, “Cãi nhau thắng thua không có quan hệ, nhưng thắng ở thành tích mới là người vẻ vang cuối cùng.”
“Cậu nói chuyện thật giống chú họ tôi.” Nhìn thấy Yến Hồi Thời đứng bên cạnh xe, “Chú họ!”
Ngô Hiểu Phi nổi giận đùng đùng, hận không thể một chẫn giẫm thủng sàn nhà, bắt đầu cáo trạng: “Có người bắt nạt Nhạn Nhạn!”
Yến Hồi Thời nhìn về phía Tô Nhạn: “Xung đột với đồng nghiệp?”
Tô Nhạn: “Vâng.”
Yến Hồi Thời: “Nói cho anh nghe.”
Tô Nhạn không muốn làm anh phiền lòng.
Cô đã là người trưởng thành rồi, công việc của chính mình xảy ra tranh chấp, cô có thể tự mình xử lý.
“Không, anh nói, tan làm không nhắc tới công việc.” Tô Nhạn mỉm cười ngọt ngào: “Chú Yến, chúng ta đi ăn tối thôi.”
Ngô Hiểu Phi không mời mà đến, chen vào trong xe: “Cháu cũng đi, cháu cũng muốn đi!”
Yến Hồi Thời: “Lăn xuống đi.”
“Cháu không!” Ngô Hiểu Phi ôm lấy đệm ghế dựa: “Cháu cũng muốn ăn cơm với Nhạn Nhạn.”
Yến Hồi Thời: “Cháu gọi là Nhạn Nhạn? Cô ấy và chú cùng một cấp bậc.”
“Nhưng sao cô ấy lại gọi chú là chú Yến? Không phải cùng bối phận với cháu sao?”
Tô Nhạn: “…”
Dọc đường đi Ngô Hiểu Phi đều oán giận: “Sớm biết như vậy đã không tới chỗ bà để thực tập, lúc trước bà còn nói với mẹ cháu công việc rất tốt, đơn giản và nhẹ nhàng, chỉ cần giúp đỡ sửa đổi bản vẽ rồi gửi bưu kiện, kết quả thì sao? Mỗi ngày đều mệt muốn chết! Quay đầu lại cháu sẽ kêu ba cháu mở một công ty thiết kế riêng. Nhạn Nhạn, cậu cũng tới làm đi, chúng ta ăn ngủ hai ngày liền không đi làm nữa.”
Ngô Hiểu Phi là con của cháu gái lớn của Nam Định Ngọc, vẫn còn đang học đại học, vừa tới TY để thực tập hai tháng.
Ở trong nhóm của công ty thấy Tô Nhạn, cảm thấy tuổi tác của cô và cậu ta không cách biệt lắm mà đã giành giải thưởng quốc tế thì thật lợi hại, hơn nữa sau khi kết bạn với nhau, xem vòng bạn bè của Tô Nhạn mới biết rằng cô là con gái của bạn anh họ của cậu ta.
Tô Nhạn quay đầu, nhìn Ngô Hiểu Phi đang nằm ngã ở hàng ghế phía sau: “Phi tử, đừng nằm như vậy, tránh lúc phanh xe lại đυ.ng đầu.”