Chương 18

"Xe tải nhỏ? Không dùng, mai họ không ai ra khỏi vườn cả, con cần dùng à?"

"Vâng, tối mai có lẽ con sẽ về muộn lắm, nhưng cũng không chắc."

"Được thôi, không sao, ngày mai ba cũng không ra khỏi vườn, buổi tối ba sẽ nấu cơm cho Tiểu Dương." Trình Mạnh Phi thấy Trình Liệt có chút thất thần, cười nói: "Làm gì thế, tối mai muốn ra ngoài hẹn hò à?"

Hai chữ "hẹn hò" chạm đúng huyệt cười của Trình Liệt, hàng mi khẽ rũ xuống, "Không phải, chỉ là có chút việc thôi."

"Tùy con, con muốn lái thì cứ lái."

"Vâng ạ."

……

Sáng sớm hôm sau, Hứa Tri Nhan bừng tỉnh từ giấc mộng đẫm mồ hôi, khoảnh khắc mở mắt ra, đất trời như đảo lộn.

Hơi nóng rực từ trong giấc mộng và cơn khát khô cằn mãi không tan.

Cô ngước nhìn trần nhà, đưa tay lên, xấu hổ che mắt lại.

Trước đây khi học môn sinh học, cô đại khái đã hiểu về những thay đổi của nam sinh nữ sinh trong tuổi dậy thì, cũng nghe mấy bạn nam thích trêu chọc trong lớp nói qua, đa số nam sinh đều từng có những giấc mơ như vậy. Chỉ là bây giờ cô mới biết thì ra nữ sinh cũng có.

Chỉ là tại sao đối tượng của giấc mơ này lại là Trình Liệt, và tại sao lại mơ thấy giấc mơ như vậy?

Hứa Tri Nhan nằm trên giường vắt óc suy nghĩ, mà từng khung cảnh trong giấc mơ cứ không kìm lòng được chiếm lấy tâm trí cô.

Theo thời gian biểu sinh hoạt mà Vu Diễm Mai đưa cho, Hứa Tri Nhan mỗi ngày đều tuân thủ, chỉ có sáng nay, cô như bị dính chặt trên giường, không muốn động, không muốn dậy.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cô cảm thấy mình đã nghĩ rất nhiều, nhưng lại dường như chẳng nghĩ gì cả.

Cho đến khi Vu Diễm Mai đến gõ cửa, Hứa Tri Nhan mới hít sâu một hơi rồi rời giường.

Cô đứng trước bồn rửa mặt, nhìn mình trong gương, ánh mắt né tránh, hơn nữa vành tai đến giờ vẫn còn đỏ ửng.

Ăn xong bữa sáng, Hứa Tri Nhan vì Trình Liệt mà đau đầu, vừa định về phòng thì Vu Diễm Mai đột ngột gọi cô lại.

Vu Diễm Mai từ phòng ngủ của mình lấy ra thành phẩm mà mấy ngày nay bà vẫn luôn bận rộn, một chiếc áo len màu đen mặc vào mùa thu đông.

Vu Diễm Mai so chiếc áo lên người Hứa Tri Nhan một hồi, gật đầu nói: "Kích cỡ xem chừng vừa đấy, mẹ giặt cho con, vào thu là có thể mặc được rồi."

Hứa Tri Nhan không biểu cảm gì nhìn bà, lùi về sau một bước, khẽ nói: "Con biết rồi, con vào phòng trước đây."

Khi Hứa Tri Nhan đi đến cửa phòng thì quay đầu lại nhìn Hứa Chí Tiêu đang ngồi trên sofa, ông đang đọc báo.

Cô tự giễu cười một tiếng, vào phòng, đóng cửa lại, ngăn cách bản thân với họ.

Căn phòng này, ga giường màu đen, tủ sách màu đen, rèm cửa màu xám đậm, quần áo thu đông màu xám đen trong tủ quần áo, tất cả mọi thứ đều không phải sở thích của cô.

……

Cả buổi sáng hôm ấy Hứa Tri Nhan đều nhốt mình trong phòng làm bài, đương nhiên, cả nhà họ Hứa vẫn yên tĩnh như thường lệ.

Vu Diễm Mai và Hứa Chí Tiêu là cặp vợ chồng sẽ không cãi nhau, khách khí nhường nhịn nhau, hai người cũng có những thú vui riêng, không quấy rầy nhau. Nhưng theo Hứa Tri Nhan thấy, thực ra là Hứa Chí Tiêu bao dung hơn một chút, sự bao dung này khiến Hứa Tri Nhan vừa thấy mệt mỏi vừa khó có được.

Gia đình này, có rất nhiều điều không vừa ý, có rất nhiều điều khiến người ta mệt mỏi, nhưng cái tĩnh lặng và lạnh lùng này, là điều cô thích.

Vu Diễm Mai sớm đã thu dọn xong hành trang đi chùa, cũng như thường lệ, giúp cô chuẩn bị sẵn bữa tối để trong tủ lạnh.

Vì đường đến chùa phải đi vòng một đoạn, sau khi ăn xong bữa trưa, Hứa Chí Tiêu liền chở Vu Diễm Mai đi.

Hứa Tri Nhan nhìn đồng hồ tích tắc trôi, lại không thể đọc sách được nữa rồi, còn chưa đầy một tiếng nữa, cô sẽ gặp Trình Liệt.

Điều này lại khiến cô nhớ đến giấc mộng hoang đường kia, cô có chút khó đối diện với Trình Liệt.

Nếu là Trình Liệt mơ thấy giấc mộng như vậy thì sao? Một người đàn ông trưởng thành mơ về nữ sinh học kèm vị thành niên, nghĩ thế nào cũng khiến người ta cảm thấy khó chịu trong người.

Nếu là cô dạy kèm cho Trình Liệt, rồi như vậy thì sao?

Càng nghĩ Hứa Tri Nhan càng cảm thấy có lỗi với Trình Liệt.

Lúc mười hai giờ bốn mươi phút chuông cửa vang lên, lần này Trình Liệt đến sớm hơn hai lần trước một chút.

Hứa Tri Nhan hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng của mình, đi mở cửa cho anh.

Trình Liệt vẫn là bộ dạng ấy, áo thun đơn giản và quần dài jean, sạch sẽ gọn gàng.

Hứa Tri Nhan mở tủ giày, lấy một đôi dép lê đưa đến bên chân anh, cô không dám nhìn Trình Liệt, đứng dậy rồi đi thẳng về phía phòng bếp.