Trong đầu Trình Liệt hiện lên một câu nói của Hứa Tri Nhan với anh——"Em thấy con người anh cũng tốt mà."
Chính là câu nói này, khiến cho buổi chiều anh phân tâm rất lâu.
Từ nhỏ đến lớn, có rất nhiều người đã đánh giá anh như vậy rồi, người lớn thì nói A Liệt là một đứa trẻ ngoan, thầy cô thì nói bạn học Trình Liệt là một học sinh có cả phẩm chất lẫn học lực, Trình Mạnh Phi thì nói con trai ông lòng dạ tốt, thành tích cũng tốt, ngay cả Trình Dương ít nói cũng từng ôm lấy anh, nói anh hai thật tốt.
Nhưng Hứa Tri Nhan dường như không thể xếp chung với bọn họ được.
Những lời đánh giá của họ khiến anh cảm thấy an ủi và thỏa mãn, còn của Hứa Tri Nhan thì lại khiến anh tâm trạng rối bời, giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng lướt qua đầu tim.
Rất lâu về sau, Trình Liệt hồi tưởng lại khoảnh khắc này, anh cuối cùng cũng tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung.
Trái tim rung động.
Khi tàn thuốc cháy hết thì Trình Mạnh Phi trở về, mang theo cả phong ba và mệt mỏi.
Sau khi Trình Liệt nghe thấy động tĩnh, từ ban công đi vào, hỏi Trình Mạnh Phi: "Ăn cơm chưa ba?"
Thấy con trai còn thức đợi mình, Trình Mạnh Phi bảo: "Nửa đêm nửa hôm không ngủ đợi ba làm gì? Lão già này là trẻ lên ba chắc? Cơm thì còn chưa kịp ăn, không vội, ba đi tắm cái đã, lát nữa dùng nước nóng chan cơm ăn tạm được, cơm thừa có không?"
"Thì có đấy, hay là con xào cơm nguội với trứng cho?"
"Thôi đừng mất công, con mau đi ngủ đi."
Trình Liệt không nghe lời, cứ thế vào bếp loay hoay.
Trình Mạnh Phi nhìn bóng lưng Trình Liệt, cười cười rồi quay vào phòng tắm.
Khu tập thể cũ kỹ chìm vào màn đêm mùa hạ, lác đác vài nhà còn ánh đèn, trong đó có nhà họ.
Trình Mạnh Phi tắm xong đi ra, vội vàng ăn mấy miếng cơm nóng hổi, thở phào một hơi.
Dù sao cũng đã bước sang tuổi tứ tuần, dần dần không kham nổi cuộc sống bôn ba, ngày dài đêm ngắn thế này, Trình Mạnh Phi bọng mắt sệ xuống, đôi mắt từng trải hằn lên mấy tia máu đỏ.
Trình Liệt ngồi đối diện, khẽ hỏi: "Mấy đơn vị ba nói đã bàn xong xuôi cả chưa?"
"Xong rồi, mai người ta chuyển tiền qua luôn. Người ta còn chỉ cho ba một con đường nữa cơ, con đoán xem, ngoài đại sảnh của mấy đơn vị đó ra, còn chỗ nào cần nữa?"
"Mấy dịp tổ chức sự kiện sao?"
Hai người nói chuyện đều rất khẽ, sợ làm ồn đến Trình Dương.
Trình Mạnh Phi cười hề hề, "Quả nhiên là con trai ba, đoán chuẩn phết. Người ta bảo với ba, cho thuê hoa tươi ấy, còn nhiều chỗ cần lắm, ví dụ như mấy hội nghị, khánh điển, hoặc sự kiện hỉ sự. Mấy dịp đó chả phải đều cần cây cối trang trí hay sao. Trước kia toàn mua, giờ người ta khôn ra rồi, thấy mua không bõ, đều muốn thuê thôi. Nhưng thuê hoa thú thật là không sướиɠ bằng bán. Cơ mà cũng coi như là một con đường làm ăn."
Trình Liệt ngẫm nghĩ, "Bây giờ làm ăn chẳng phải dễ hơn trước nhiều rồi sao, cho thuê cũng là một phương án không tồi đấy chứ. Nhịp sống thời đại ngày càng nhanh, những thứ tiện lợi, nhanh chóng, hiệu quả cao mới là cái người ta cần bây giờ."
"Thế nên mới bảo, xã hội đang tiến bộ, tư tưởng của con người cũng phải theo kịp, đợi xong vụ này, danh tiếng nhà mình nổi lên rồi, ba còn muốn thử sang mấy thành phố khác xem sao. Ba thấy người ta hay làm chuyển phát nhanh, đang nghĩ có thể mở rộng phạm vi, mượn đường làm ăn của ngành logistics."
Cùng với sự phổ biến của mua sắm trực tuyến, mấy năm nay ngành chuyển phát nhanh quả thực đang phất lên.
Trình Liệt rót cho Trình Mạnh Phi một cốc nước ấm, cười nói: "Sao năm nay ba cứ như Tam Lang liều mạng thế, thực ra cứ từ từ thôi cũng có sao đâu."
Trình Mạnh Phi: "Thằng nhóc này chẳng biết lo xa gì cả, khoan hãy nói đến khoản tiền thua lỗ trước kia còn chưa trả hết, cứ lấy bây giờ mà nói, bệnh của Tiểu Dương ba biết là thế rồi, nhưng điều trị phục hồi không thể bỏ dở. Con cũng sắp lên lớp 12 rồi, sang năm nữa là đại học, học đại học rồi chả phải là phải cưới vợ à? Không tranh thủ kiếm ít tiền, cô nào chịu theo con, xã hội này, thực dụng lắm."
Lần đầu tiên Trình Liệt phát hiện ra Trình Mạnh Phi tâm tư tỉ mỉ đến vậy, trước giờ chưa từng biết Trình Mạnh Phi lại nghĩ xa đến thế.
Trình Liệt nói: "Những chuyện đó còn sớm, sau này con tự mình lo liệu được. Con chỉ mong ba để ý đến sức khỏe một chút thôi."
Trình Mạnh Phi cười càng tươi hơn, "Được rồi, ba biết con hiếu thảo, con có lòng này, thì dù ba có bò đi giao hàng ba cũng vui lòng."
Trình Liệt cười khan hai tiếng, chuyển chủ đề, nói: "Mai xe tải nhỏ chú Lý họ có dùng không ạ?"