Chương 16

Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng rung lên, màn hình sáng rực, hiện lên một tin nhắn chưa đọc.

Là Nghiêm Ái, Nghiêm Ái hỏi anh ngủ chưa.

Trình Liệt nhìn chằm chằm mấy chữ này hồi lâu.

Bình thường anh và Nghiêm Ái không có giao tiếp gì nhiều, ở trường thì có qua lại hơn một chút, vì ngồi gần nhau, cộng thêm Nghiêm Ái tính tình khá cởi mở, có thể nói chuyện với bất kỳ ai.

Trình Liệt trả lời cô: Chưa, có chuyện gì không?

Nghiêm Ái không trả lời anh, ngược lại gọi thẳng một cuộc điện thoại tới.

Trình Liệt sợ làm ồn đến Trình Dương, bèn đi ra ban công, sau khi đóng cửa lùa lại thì mới bắt máy.

Giọng Nghiêm Ái rất hào hứng, hỏi anh: "Alo, A Liệt, mai cậu có rảnh không?"

"Không rảnh."

"Tôi nói là buổi tối!"

"… Sao thế? Cậu có chuyện gì à?"

Nghiêm Ái thở dài, "Chẳng phải mấy hôm trước tôi đã nói với các cậu rồi sao, là concert ấy, các cậu đều không chịu đi. Nhưng vé tôi mua hết rồi, Quý Dục Thiên còn về quê nữa chứ. Tôi hỏi cả ngày trời, có ai chịu đi cùng tôi đâu! Từng người từng người một, không phải đi du lịch thì cũng đi học thêm, chán thật đấy."

Trình Liệt hiểu ra, anh nói: "Nhưng tôi cũng khá bận, thật sự không thu xếp được thời gian."

"Ồ… Vậy… vậy…"

"Hả?"

Nghiêm Ái ám muội nói: "Vậy cái cô bé hôm đó bị tôi đυ.ng phải thì sao? Chính là học sinh của cậu đó, em ấy có muốn đi xem concert không?"

"Cái gì?" Trình Liệt cảm thấy kinh ngạc trước ý tưởng của Nghiêm Ái.

"Thì là… ây da, dù sao tôi cũng không tìm được ai đi xem cùng, tôi chỉ muốn mời cô bé đó đi xem thôi, dù gì tôi cũng đã đυ.ng phải em ấy rồi. Em ấy cũng tốt bụng nữa, cứ luôn miệng nói không sao không sao, trong lòng tôi thấy hơi áy náy. Cậu không thể giúp tôi hỏi thử sao?"

Trình Liệt thử hình dung, anh nói với Nghiêm Ái: "Tôi nghĩ chắc là em ấy sẽ không đi đâu, cậu có chấp nhận lời mời của một người lạ không? Hay là cậu bán lại vé đi."

"Concert là ngày mai đó! Tối mai lúc bảy giờ! Bây giờ tôi bán cho ai chứ, tôi có quen biết cò vé nào đâu, cũng không có mối quan hệ gì, hơn nữa bản thân tôi cũng rất muốn xem nữa, chỉ là muốn có bạn bè cùng đi xem thôi mà! Tôi muốn khóc luôn rồi, thời buổi này sao mà mời người ta đi xem miễn phí cũng không ai chịu đi vậy nè! Chẳng lẽ danh tiếng của các anh trai tôi nhỏ quá, không hấp dẫn được ai sao? Nhưng mà bọn họ thật sự rất đẹp trai đó nha! Cái kiểu đẹp trai mà hơn Quý Dục Thiên cái tên khốn kia cả trăm lần luôn đó!"

Trình Liệt khẽ mỉm cười.

Nghiêm Ái khổ não hỏi: "Cậu cười gì thế? Tôi nói thật đấy, cậu giúp tôi hỏi một câu được không? Xem như là tôi xin lỗi em ấy, được không?"

Trình Liệt ngẫm nghĩ một lát, nói: "Vậy ngày mai tôi hỏi em ấy thử xem, nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý, chắc là em ấy sẽ không muốn đi đâu."

"Được! Cảm ơn cậu, A Liệt! Tôi đang có ba vé trong tay, nếu em ấy đi thì cậu cũng nhớ đến đó nha!"

"Để rồi xem đã."

Cúp điện thoại, Trình Liệt dựa vào ban công châm một điếu thuốc.

Nghiêm Ái thích cái nhóm nhạc thần tượng kia, anh và Quý Dục Thiên đều biết, cô là người như vậy, làm gì cũng hăng hái, nghĩ gì làm nấy.

Nhưng mà cái nhóm kia đúng là không nổi tiếng lắm, ít nhất thì anh và Quý Dục Thiên đều không biết, concert lần này bọn họ đã nghe Nghiêm Ái nhắc đến từ lâu rồi, cứ tưởng cô chỉ nói miệng thôi, không ngờ lại mua vé thật.

Nghiêm Ái mua tận ba vé, kế hoạch ban đầu là để Quý Dục Thiên và anh cùng đi xem với cô.

Nhưng anh thật sự không có hứng thú với mấy cái này, thêm vào việc học kỳ kết thúc, một đống việc phải làm trong kỳ nghỉ hè. Giúp Trình Mạnh Phi quản lý việc kinh doanh vườn hoa, chăm sóc Trình Dương, làm thêm dạy kèm.

Sắp sửa lên lớp 12 rồi, anh còn phải làm nhiều việc hơn nữa.

Thật ra Nghiêm Ái có tâm tư gì, anh nhìn rõ ràng, đâu phải là mời anh đi xem concert gì đâu, chỉ là chính cô ngại ngùng không dám một mình rủ Quý Dục Thiên đi cùng thôi.

Cũng không biết Quý Dục Thiên nghĩ gì nữa, nói về Tùy Thành là về luôn.

Trình Liệt hút được một nửa thì nhớ đến Hứa Tri Nhan, cô gái thông tuệ, nhưng lại lạnh nhạt với tất cả mọi người xung quanh.

Nếu anh mở lời nói với cô về chuyện này, chắc là cô sẽ nhất thời không phản ứng kịp, sau đó dùng đôi mắt mảnh mai trong suốt nhìn anh.

Cô sẽ khẽ mỉm cười, khách sáo từ chối lời mời của Nghiêm Ái.

So với nụ cười xa cách mà lễ phép này của cô, anh thích hơn nụ cười chân thành của cô ban ngày hôm nay, ánh mắt lưu chuyển, ý xuân ngập tràn.