Chương 15

Cô gần như có thể tưởng tượng ra phản ứng của Vu Diễm Mai sau khi nghe chuyện này, bà sẽ giữ vững vẻ lạnh nhạt thường thấy, không nóng không lạnh nói: "Nếu con đều biết làm, vậy thì theo học đại học không có vấn đề gì."

Mà Hứa Chí Tiêu sẽ im lặng không nói gì bên cạnh.

Hứa Tri Nhan cứng ngắc ăn xong gói mì tôm rồi quyết định, quyết định ngày mai sẽ nói chuyện với Trình Liệt.

Khi Hứa Tri Nhan về đến nhà, đèn lớn ở phòng khách đã tắt, chỉ còn lại vài chiếc đèn nhỏ trên trần, Hứa Chí Tiêu và Vu Diễm Mai ở trong phòng ngủ của họ, chắc là lát nữa sẽ tắt đèn đi ngủ.

Khi Hứa Tri Nhan đi tắt đèn nhỏ, liếc thấy quần áo phấp phới trên ban công, Vu Diễm Mai đã thu hết quần áo phơi từ sáng, chỉ là không thu áo phông và quần dài của Trình Liệt.

Cô thật sự cảm thấy người này lạnh lùng đến mức ngay cả những phép xã giao đơn giản nhất cũng không muốn để ý tới.

Cũng coi như là một loại thiên phú đi.

Hứa Tri Nhan đi ra ban công, sờ vào quần áo của Trình Liệt, đã gần như khô rồi. Quần áo mùa hè mỏng, cho dù trời mưa phơi bảy tám tiếng cũng khô gần hết.

Cô thu quần áo của Trình Liệt mang vào phòng mình.

Không ngoài dự đoán, trên bàn học của cô có một cốc sữa tươi vẫn còn ấm, Hứa Tri Nhan không uống, đổ vào chậu cây.

Hứa Tri Nhan gấp quần áo của Trình Liệt gọn gàng, gấp thành hai khối vuông vắn như đậu phụ, đặt ở một bên gối.

Đã là chín giờ tối, bình thường giờ này cô đã làm gần xong một bộ đề rồi, hoặc là trước khi ăn cơm đã làm xong, nhưng hôm nay bị Trình Liệt làm xáo trộn hết cả.

Hứa Tri Nhan nhìn tờ giấy thi trải trên bàn học của mình, tĩnh tâm lại, chuẩn bị bắt đầu tập trung làm bài.

Chỉ là cô lại thất bại, khoảnh khắc cầm bút lên, cô lại nhớ đến đôi mắt của Trình Liệt.

Cô không tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung, nhất định phải nói thì, có lẽ đó là một đôi mắt đen, giống như con người anh vậy, đôi mắt anh cũng đầy sức mạnh cảm giác, giống như pháo hoa trong mùa đông.

Khi anh cười rất thu hút người khác.

Hứa Tri Nhan biết tối nay không làm được gì rồi, cô buông bút xuống, dứt khoát nằm lên giường.

Nhưng cô không muốn cứ mãi nghĩ về Trình Liệt như vậy, trăm bề vô vị, liền dựa vào đầu giường xem 《Nghìn Lẻ Một Đêm》.

Sau đó không biết đến mấy giờ, Hứa Tri Nhan mơ mơ màng màng ngủ đi.

Đêm đó, cô lại mơ thấy Trình Liệt, mà nội dung trong mơ thật sự là lố bịch.

Trong giấc mơ, ngay trong căn phòng nhỏ hẹp này, Trình Liệt cởi trần, tóc ngắn cứng cỏi ướt sũng, anh ôm cô vào lòng, đôi mắt đen láy có ý cười, cũng có chút dâʍ đãиɠ, bàn tay rộng lớn áp vào sống lưng cô, nóng rực như than.

Anh dùng giọng rất khàn hỏi cô: "Em nói đi theo anh, thật sự nghĩ kỹ rồi sao?"

Kết hợp với giấc mơ đêm trước, cô quay đầu nhìn thấy người trên vách núi, vẫn như vậy.

Cô nhìn Trình Liệt, nói: "Nghĩ kỹ rồi."

Hai người dính sát vào nhau, nóng hổi, anh giữ chặt gáy cô, hôn xuống.

Càng về sau, nội dung càng trở nên thái quá và khác thường.

……

Bên kia màn đêm, Trình Liệt chuẩn bị xong đề bài cho Hứa Tri Nhan vào ngày mai, sau đó bắt đầu thu dọn phòng khách.

Trình Dương đã ngủ say, nhưng dạo gần đây Trình Dương bắt đầu say mê việc dùng tăm tạo thành các ký hiệu số, trong phòng khách nào là keo dán, nào là những que tăm gãy vụn, giấy tờ vương vãi, rơi đầy trên mặt đất.

Dọn dẹp xong, Trình Liệt ngước mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, đã hơn mười hai giờ rồi mà Trình Mạnh Phi vẫn chưa về.

Dạo gần đây Trình Mạnh Phi nhận một mối làm ăn mới, thấy kênh tiêu thụ hoa cỏ chậu có phần eo hẹp, qua người khác giới thiệu, ông quen biết mấy người bên bộ phận hậu cần của các đơn vị, có một số đơn vị so với việc mua hoa thì lại muốn thuê dài hạn hơn. Trình Mạnh Phi bèn nảy ra ý này, giá thuê hoa sẽ rẻ hơn một chút, việc tưới nước bón phân đều do một tay ông đảm nhiệm.

Cả ngày trời Trình Mạnh Phi đều chạy đôn chạy đáo ở các đơn vị, ký hợp đồng.

Thêm vào đó mấy ngày nay mưa lớn liên tục, suýt chút nữa đã làm ngập cả vườn hoa, cả bọn cũng tốn không ít công sức, cây cối mùa xuân hè lại mọc nhanh như thổi, định kỳ cắt tỉa, ươm mầm, bón phân cuốc cỏ đều tốn rất nhiều nhân lực.

Trình Liệt tắm xong ngồi trong phòng khách, cửa ban công mở toang, mưa lớn hòa cùng làn gió mát lạnh giữa đêm hè từ từ ùa vào.

Anh lật vài trang sách hướng dẫn từ vựng tiếng Anh luyện thi đại học, những từ bắt đầu bằng chữ f đã thuộc làu làu rồi.