Chương 13

Cây lưỡi hổ vốn là một loại cây tương đối dễ sống trong các loại cây cảnh trồng trong nhà, nhưng chậu cây của Hứa Tri Nhan này trông có vẻ không được khỏe lắm, trên lớp đất trồng còn có một lớp chất màu trắng mỏng.

Dưới chân cây lưỡi hổ chất đống một ít sách, lớn nhỏ không đều, là mấy cuốn truyện cổ tích bìa đủ màu sắc, những cuốn quen thuộc như "Nghìn Lẻ Một Đêm", "Truyện cổ Andersen" vân vân.

Bàn học của Hứa Tri Nhan vừa ngăn nắp lại vừa cứng nhắc, không có thứ gì phù hợp với lứa tuổi của cô, nên có những cuốn truyện cổ tích này lại càng kỳ lạ.

Anh nhớ lần trước đặt ở đây là cuốn "Nhóc Nicolas", bây giờ đã đổi thành những cuốn này.

Anh lại nhớ đến hôm qua, khi ăn lẩu, Hứa Tri Nhan đã nói với hai cô bạn rằng cô sẽ đến thư viện, anh đoán có lẽ đây là những cuốn cô mượn từ thư viện về hôm qua.

Vì tò mò, Trình Liệt nhẹ nhàng cầm cuốn "Nghìn Lẻ Một Đêm" lên, mở trang đầu tiên, trên đó quả nhiên có đóng dấu của thư viện.

Ở lứa tuổi của họ, ít ai thích đọc truyện thiếu nhi nhỉ? Nghiêm Ái, Quý Dục Thiên, và những bạn bè khác mà Trình Liệt quen biết, không ai lại bỏ thời gian ra đọc những thứ này.

Sở thích của Hứa Tri Nhan cũng độc đáo như chính con người cô vậy.

Mùa hè năm nay, trời nồm kéo dài rất lâu, mưa cũng lớn hơn mọi năm không ít, gió mưa đập vào cửa kính, rít gào ầm ĩ, khi cơn mưa lớn sắp tạnh, Hứa Tri Nhan cuối cùng cũng thoát ra khỏi bài toán khó này.

Cô thả lỏng đi nhiều, khóe mắt hơi cong lên, nói: "Em xong rồi, anh giảng tiếp đi."

Lời vừa dứt, cô liền chạm phải ánh mắt như cười như không của Trình Liệt.

Không thể phủ nhận, Trình Liệt có một khuôn mặt tuấn mỹ, mày kiếm mũi cao, đôi mắt đen láy cùng bờ môi mỏng. Người ta luôn thích những điều tốt đẹp, Hứa Tri Nhan cũng không thoát khỏi lẽ thường.

Cô không biết mình bị sao nữa, khoảnh khắc nhìn vào mắt anh, tim cô như bị ai đó khoét một lỗ, nhịp tim bỗng hẫng đi một nhịp.

Hứa Tri Nhan nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình, cũng cố ý tránh né ánh mắt của Trình Liệt.

Thời gian tiếp theo, Hứa Tri Nhan rất khó để nghe lọt tai một chữ nào vào đầu, đây là chuyện trước giờ chưa từng xảy ra với cô.

Sự chú ý của cô đều đặt trên giọng nói của Trình Liệt, giọng anh trời sinh quyến rũ, trầm thấp đầy từ tính, khi chậm rãi nói khiến người ta có cảm giác bình yên, vững chãi và đáng tin.

Bốn giờ chiều, giây phút buổi phụ đạo kết thúc, Hứa Tri Nhan thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, trái tim cô lại bị Trình Liệt treo ngược lên.

Trình Liệt thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, đến cửa phòng ngủ, anh đột nhiên dừng lại, xoay người gọi cô.

"Bạn học Hứa."

Hứa Tri Nhan cảm thấy cách xưng hô này thật kỳ lạ, nhưng cô vẫn quay đầu đáp lời: "Dạ?"

Trình Liệt lại dùng ánh mắt như cười như không nhìn cô, khẽ khàng hỏi: "Ngày mai có muốn thử sức với toán Olympic không?"

Toán Olympic.

Giác quan thứ sáu của Hứa Tri Nhan vận hành với tốc độ cao, cô nheo mắt, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao lại phải làm bài toán Olympic?"

Trình Liệt vẫn không định vạch trần cô, nói: "Trước đây thành tích của em không tệ, anh nghĩ nền tảng của em tốt, làm bài toán Olympic có thể mở rộng tư duy giải quyết vấn đề, hai buổi phụ đạo vừa rồi, anh thấy đôi khi tư duy của em có chút vấn đề."

Hứa Tri Nhan khẽ nhướng mày, cô không truy hỏi đến cùng, cô nói: "Vậy cứ theo sắp xếp của anh đi, chẳng phải anh nói anh có một bộ phương pháp của riêng mình sao?"

"Ừ, được. Vậy... Anh đi đây."

"Ừ."

Hứa Tri Nhan cúi đầu nhìn tờ giấy nháp trong tay, suy ngẫm lời của Trình Liệt, nhưng đột nhiên nhớ ra một chuyện khác.

Cô xoay người bước ra khỏi phòng, Trình Liệt đang ở chỗ cửa ra vào mang giày.

Hứa Tri Nhan nhắc nhở: "Ô của anh, đừng quên nữa."

Trình Liệt buộc dây giày thể thao, đứng dậy, cầm lấy chiếc ô trên tủ giày, khẽ lắc về phía Hứa Tri Nhan, tỏ ý cảm ơn đã nhắc nhở.

Trình Liệt vừa đi, căn nhà này dường như trở nên trống trải hẳn.

Hứa Tri Nhan trở lại phòng ngủ, cô đóng cửa phòng, nhìn căn phòng nhỏ hẹp này, trong lòng sinh ra cảm giác thất vọng.

Trình Liệt chỉ để lại một chiếc ly thủy tinh đựng nước trái cây đã uống hết, vài tờ giấy đầy chữ viết của anh.

Thật ra cô rất bài xích việc một người lạ cứ thế xông vào thế giới của mình, lần trước Trình Liệt đến cô đã không thích lắm, không thích phải nhường một nửa bàn học, không thích có người ngồi lên chiếc ghế trong phòng cô, không thích nơi này từng có bóng dáng của người lạ xuất hiện.

Nhưng vì Trình Liệt là một người quy củ, ít nói, lại rất thông minh, nên cảm giác bài xích của cô đã vơi đi một nửa.