Ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề chính là phong cách của Trình Liệt.
Anh trông cũng không giống người quá để ý đến ngoại hình, nếu không vừa rồi anh bị ướt cả người hẳn là sẽ rất khó chịu nhỉ.
Ngay khi Hứa Tri Nhan đang nghĩ có nên hỏi anh không thì Trình Liệt nói anh đã chấm xong rồi.
Bài kiểm tra một trăm điểm, Hứa Tri Nhan được bảy mươi lăm điểm, rất phù hợp với thành tích trung bình của cô, Hứa Tri Nhan cũng rất hài lòng với số điểm này.
Trình Liệt khoanh tròn các câu sai, đối chiếu với giấy nháp của cô xem các bước giải, mỗi một câu Trình Liệt đều giảng lại một lần cho cô, kèm theo các điểm kiến thức và các dạng bài tập thường gặp có thể suy ra từ đó.
Hứa Tri Nhan cũng giống như lần trước, không hề qua loa với anh, rất nghiêm túc, rất nhiệt tình nghe anh giảng bài.
Trình Liệt nhìn dáng vẻ giả vờ nghiêm túc, khiêm tốn học hỏi của cô rất muốn cười, nhưng anh nhịn lại, cố gắng nghiêm túc bình tĩnh giảng giải đề bài, tuy rằng anh không phải là một giáo viên thực thụ, nhưng vẫn nên giữ vững "đạo đức nghề nghiệp" của mình.
Anh biết, Hứa Tri Nhan hẳn là đã gặp vấn đề ở câu hỏi nhỏ cuối cùng của câu cuối, giấy nháp của cô ở câu hỏi này cũng thể hiện phản ứng chân thực.
Nếu Hứa Tri Nhan có thể làm ra, Trình Liệt sẽ cảm thấy có chút thất bại và khó tin, bởi vì khi tự anh làm thì hai câu hỏi đầu còn được, câu hỏi nhỏ cuối cùng giải nửa ngày vẫn làm sai.
Trình Liệt chú ý thấy, khi anh giảng câu hỏi này, Hứa Tri Nhan thực sự đã nghe vào tai, đôi mắt màu hổ phách của cô chăm chú nhìn vào bài thi, cô đang đi theo mạch suy nghĩ giải đề của anh.
Hai người dựa rất gần, anh có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm nhè nhẹ trên người cô, anh quá quen thuộc với mùi hương này, là mùi hương của hoa nhài.
Khi tắm rửa anh đã không dùng sữa tắm hay xà bông của nhà Hứa Tri Nhan, cho nên anh ngửi thấy mùi hương của cô, càng thêm rõ ràng.
Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng khoác ngoài một chiếc áo len dệt kim màu be nhạt, một mái tóc dài buông sau lưng, lộ ra sườn mặt trắng nõn xinh đẹp.
Trình Liệt không có nhiều từ ngữ để hình dung con gái, cho nên từ ngữ hiện lên trong đầu khi anh nhìn thấy Hứa Tri Nhan lần đầu tiên chính là xinh đẹp.
Anh đã từng gặp rất nhiều cô gái rất xinh đẹp, ví dụ như ngôi sao trên TV, ví dụ như hoa khôi được mọi người ngưỡng mộ ở trường, nhưng Hứa Tri Nhan và họ không giống nhau, cô chân thực hơn những người trên TV, cô thuần khiết sạch sẽ hơn những nữ sinh trang điểm kia.
Lúc ấy, anh còn dùng từ "kiêu ngạo" để hình dung Hứa Tri Nhan, lý do rất đơn giản, đôi mắt là thứ biểu lộ cảm xúc rõ nhất. Hứa Tri Nhan đường hoàng đứng đó, lại đường hoàng đánh giá anh, chẳng hề sợ sệt điều gì.
Giờ phút này, anh vẫn thấy Hứa Tri Nhan kiêu ngạo, anh cũng đã hiểu vì sao cô tự tin, vì sao kiêu hãnh như một con thiên nga trắng ngẩng cao đầu.
Cô thích học, cô cũng học giỏi, cô có vốn liếng để ngẩng cao đầu ưỡn ngực.
Anh không biết vì sao Hứa Tri Nhan lại giả vờ tầm thường, giấu giếm cha mẹ bạn học. Trông cô không giống như nhất thời giận dỗi, cũng không phải cố ý trả thù. Cô hờ hững với mọi thứ, giống như hôm qua, rõ ràng cô đã nghe thấy hết, nhưng chẳng làm gì, chẳng nói gì.
Cô có đôi mắt trong veo sáng ngời, cô kiêu ngạo không phải kiểu kiêu căng ngạo mạn, mà là kiểu ngạo nghễ trong cốt cách. Hơn nữa, Trình Liệt thấy sự điềm tĩnh của cô khiến cô trông rất dễ gần, thậm chí có chút đáng yêu tinh nghịch.
Giống như bây giờ, cô chăm chú lắng nghe anh giảng giải, ánh mắt, thần thái, những cử động nhỏ nhặt của cô, đều khiến Trình Liệt cảm thấy cô rất đặc biệt.
Đặc biệt đến khó tả.
Hứa Tri Nhan hoàn toàn không hay biết tâm tư của Trình Liệt, cô thậm chí chẳng rảnh ngẩng đầu nhìn anh lấy một cái, vì bài toán này vừa nãy đã làm khó cô suốt hai mươi phút rồi.
Từ khi kỳ nghỉ diễn ra đến giờ, mỗi ngày cô đều làm đủ loại đề thi và bài tập, hiếm khi gặp được bài toán nào hóc búa đến vậy, điều đó khơi dậy khát khao chinh phục của cô.
Đến khi Trình Liệt viết ra đáp án cuối cùng, Hứa Tri Nhan vẫn chưa thoát ra được khỏi bài toán này, cô hoàn toàn không có cảm giác bừng tỉnh ngộ ra.
Cô nhíu mày, khẽ nói: "Cho em xem lại lần nữa."
Cô cầm lấy đáp án của Trình Liệt đặt trước mặt, đối chiếu với hình vẽ, xem lại một lượt.
Trình Liệt ngồi một bên, lặng lẽ chờ cô, ánh mắt chứa đựng ý cười nhàn nhạt, ngắm Hứa Tri Nhan một lát, ánh mắt anh từ gò má cô chuyển sang chậu cây lưỡi hổ trên bệ cửa sổ.