Chỉ có một lão giả râu trắng đứng bên cạnh kiệu, mặc trường bào màu đỏ thẫm, đội chiếc mũ quan hình thoi phong cách cổ xưa, dáng vẻ vô cùng uy nghiêm.
Lữ Tiểu Dương quan sát đám người, đồng thời cũng khiến vị lão giả kia chú ý.
Lão giả quay đầu nói nhỏ vài câu vào trong kiệu.
Tấm màn đen được kéo lên bởi một bàn tay trắng nõn như ngọc.
Bên trong, là một thiếu nữ dáng vẻ trông khoảng hai mươi tuổi đang ngồi.
Thiếu nữ này trang điểm rất đậm, trên người mặc bộ áo cưới cổ xưa với mũ phượng và xiêm y lộng lẫy, khác hẳn với những người khiêng kiệu trông rõ là quỷ hồn kia, thiếu nữ này tuy sắc mặt trắng bệch nhưng lại toát lên sinh khí như người thường.
Vẻ đẹp của thiếu nữ kia khiến ngay cả Lữ Tiểu Dương mới chỉ thiếu niên mười ba tuổi cũng không khỏi dấy lên một cảm giác kỳ lạ trong lòng.
Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được luồng khí tức âm u đậm đặc quanh người thiếu nữ, khiến người ta có cảm giác ngột ngạt vô cùng.
"Ngươi có thể nhìn thấy chúng ta, ngươi là ai?" Thiếu nữ khẽ mở đôi môi đỏ, nói với thái độ cao ngạo.
"Tôi hả? À, tôi là học sinh lớp năm năm thứ ba trường cấp hai thị trấn, nhà tôi ở trên núi."
Lữ Tiểu Dương nói lời thật, nhưng không đề cập tên của mình.
Lúc này, lão giả áo đỏ bước đến bên tai thiếu nữ, nói: "Điện hạ, ở nhân gian có những người sinh ra đã có Âm Dương Nhãn, chuyện này cũng không có gì lạ."
Thiếu nữ khẽ gật đầu, hỏi Lữ Tiểu Dương: "Ngươi sống trên núi này?"
"Vâng, nhà tôi ở trên đỉnh núi. Tỷ tỷ từ đâu tới, sao lại lên núi muộn thế?"
Lữ Tiểu Dương cố gắng dò la tin tức đám người này.
"Tỷ tỷ.. đã bao năm không ai gọi ta như thế." Thiếu nữ nghe đến đây khóe miệng nhếch lên cười khúc khích.
"Chúng ta đến để đón dâu."
"Ồ, nhưng đón dâu sao lại mang theo quan tài?"
"Đó là phong tục ở chỗ của ta."
Thiếu nữ không muốn nói thêm, liền hỏi: "Ngươi sống trên núi này, có biết trong đạo quán trên đỉnh núi có mấy đạo sĩ không?"
"Chỉ có hai, một già một trẻ."
"Tên tiểu đạo sĩ tên là gì?"
Quả nhiên là nhắm vào mình. Lữ Tiểu Dương bình thản nói họ tên của mình.
"Lữ Tiểu Dương..."
Thiếu nữ lẩm bẩm: "Cái tên thật khó nghe, đợi hắn gả sang đây, ta sẽ đổi tên cho hắn."
Lữ Tiểu Dương nghi hoặc: "....? Gả cho ai? Ai muốn cưới tôi?"
Trong lúc nói chuyện, đám người đã lên tới đỉnh núi. Tòa đạo quán đổ nát đã hiện ra phía trước.
Thiếu nữ ra lệnh dừng kiệu, nói với lão giả: "Mao Sơn là thánh địa thờ tụng Tam Thanh, chúng ta không nên quá phô trương, trước tiên phải tiên lễ hậu binh a."
Rồi quay sang Lữ Tiểu Dương: "Ngươi có thể giúp tỷ tỷ một việc không? Vào đạo quán tìm vị lão đạo sĩ kia, bảo có khách đến thăm, mời vị kia ra gặp ta."
"À, vâng ạ."
Lữ Tiểu Dương đi được hai bước lại quay lại, gãi đầu nói: "Lão đạo kia kiêu ngạo lắm, hay lờ người khác đi. Nếu tỷ tỷ quen biết ông ta, nên nói ra tục danh thì tốt hơn."
"Ừm... ngươi cứ nói Đông Nhạc Đế Cơ đến thăm, vị kia chắc chắn sẽ biết."
Lữ Tiểu Dương nhanh chóng bước vào đạo quán, vừa đẩy cửa đã bị đập một gậy vào đầu.
"Thằng nhóc, dám cả buổi chiều bỏ đi chơi, còn ăn trộm ba trăm tệ tiền hương hỏa!"
"Không có ba trăm, con chỉ lấy hai trăm thôi!" Lữ Tiểu Dương cãi lại.
Đột nhiên hắn nhận ra mình sập bẫy, vội vàng bịt miệng.
"Hai trăm, ha ha, thừa nhận rồi nhé!" Trương Thất Thủ cầm gậy trúc đập liên tục vào đầu Lữ Tiểu Dương.
Lữ Tiểu Dương không kêu đau, quay lại đóng cửa rồi ôm chặt Trương Thất Thủ: "Sư phụ, đừng đánh nữa, có chuyện lớn xảy ra rồi! Có người đến bắt con!"
"Còn nói nhảm, bắt tiểu quỷ ngươi càng tốt, khỏi để lão tử lo lắng suốt ngày!"
"Người đến bắt con là... Đông Nhạc Đế Cơ!"
Cạch!
Cây gậy trúc trong tay Trương Thất Thủ rơi xuống đất.
"Con nói gì, Đông Nhạc Đế Cơ? Sao con lại biết tên này?"
"Cô ấy tự nói mà, cô ấy đang ở ngoài cửa, dẫn theo một đám quỷ hồn a!"
Lữ Tiểu Dương kể lại sự việc, khóc lóc: "Sư phụ, cái gọi là thiên kiếp của sư phụ nói, có phải là chuyện này không?"
"Bây giờ mới biết sợ a!" Trương Thất Thủ trừng mắt, kéo cậu vào gian phòng bên.
Vừa vào phòng, Trương Thất Thủ nhấc một xô nước sau cửa, không để Lữ Tiểu Dương kịp phản ứng, đổ ập xuống đầu hắn.
Mùi hôi thối xộc lập tức vào mũi.
Vài giây sau, Lữ Tiểu Dương nhận ra thứ nước kia là nướ© ŧıểυ chó!
"Ở yên đấy, cửa này ta đã phong ấn lại rồi, con không ra được!"
Trương Thất Thủ nói xong quay ra ngoài, nhốt Lữ Tiểu Dương trong phòng.
"Sư phụ, sư phụ, người đi đâu?"
"Phá kiếp cho con!"
Thanh âm Trương Thất Thủ đầy bất đắc dĩ vang lên sau cánh cửa.
Lữ Tiểu Dương đẩy cửa, quả nhiên cửa như bị đóng chặt, không thể mở được.
Trong phòng không có cửa sổ, hắn đành áp mắt vào khe cửa nhìn ra, thấy được hình ảnh mờ nhạt:
Trương Thất Thủ mở cửa đạo quán, chờ một lúc, chiếc kiệu của người tự xưng là Đông Nhạc Đế Cơ tiến đến, dừng bên ngoài, những người khiêng kiệu xếp thành hàng.
"Hôm nay, Đông Nhạc Đế Cơ đến bái sơn, thuận đường đón Thần Khí Tử về Phong Đô Thành hoàn hôn, xin Trương đạo trưởng giao Thần Khí Tử ra, kẻo lỡ giờ lành."
Lão giả râu trắng hô lên mang theo giọng điệu kiêu ngạo.
"Thì ra mình là Thần Khí Tử, còn tỷ tỷ kia đến đón mình về thành thân a!"
Lữ Tiểu Dương toát mồ hôi lạnh khi nghe lão giả nhắc đến "Phong Đô Thành".
Phong Đô Thành là nơi Âm Ty ngự trị, đi đến nơi đó làm sao còn có khả năng sống sót?
Hóa ra, kiếp nạn lớn nhất của hắn lại đến từ vị Đông Nhạc Đế Cơ này!
"Hừ, Đế Cơ điện hạ, không phải ta có lòng bất kính, nhưng ngươi đang nói cái gì thế? Nó mới mười ba tuổi, biết ngươi là ai mà kết hôn?"
Trương Thất Thủ đáp lại với vẻ mặt không mấy thiện chí.
"Lời gì?" Đông Nhạc Đế Cơ lên tiếng.
"Trước khi đầu thai, Âm Thiên Tử đã gả hắn cho ta, hôn ước này ta đợi mười ba năm, hôm nay đến đón, ai dám ngăn cản?"
"Hôn ước đâu, có bằng chứng gì không?"
"Bằng chứng, ngươi đi hỏi Âm Thiên Tử mà lấy."
"Hừ, Hoàng Tuyền xa xôi, không tiện rời đi. Nếu ngươi đưa được bằng chứng, ta lập tức thả người, bằng không đừng trách lão đạo không nể mặt mũi."
"Trương Thất Thủ, ngươi là cái thá gì, dám nói chuyện với điện hạ như vậy!" Lão giả trừng mắt quát lớn.
"Ta biết ngươi là đại tông sư chưởng phù Mao Sơn, có chút bản lĩnh, điện hạ đã cho ngươi đủ mặt mũi. Nếu chúng ta cưỡng đoạt, ngươi có chống nổi không?"
"Hừ, nếu ở Âm Ty, ta đương nhiên không đáng liếʍ gót chân điện hạ, nhưng nơi này là nhân gian, Mao Sơn lại là địa bàn của ta. Người ta không thả, muốn cướp cứ đến, đừng lôi thai lải nhải nữa, động thủ đi."
Nói xong, Trương Thất Thủ bước ra ngoài sân, đóng cửa lại.
Không lâu sau, bên ngoài liền truyền đến thanh âm giao phong kịch liệt.
Lữ Tiểu Dương sốt ruột gấp gáp dùng sức đẩy cửa, muốn ra ngoài trợ giúp sư phụ.