Chương 7: Rước dâu bằng quan tài

Giang Nam, Cú Dung, Mao Sơn.

Trên đỉnh núi có một tòa đạo quán đổ nát.

Giữa trưa, từ gian phòng bên trong đạo quán vang lên tiếng đọc sách rành rọt:

"Nam phạ Hoàng Tuyền lộ thượng tử, nữ phùng Thái Sơn môn hạ vong;

Nhược phùng Tam Khâu tịnh Ngũ Mộ, bất luận nam nữ bệnh nan đương;

Đại cát tiểu cát trọng trọng cát, thập phân bệnh trọng dã vô phương;

Kim lâu hoa cái trường sinh mệnh, lương cùng mệnh tận kiến Diêm Vương......" (*)

"Đứa nhỏ này hôm nay chăm chỉ thế? Có gì đó khác thường a." Trương Thất Thủ lẩm bẩm một mình, đẩy cửa phòng bước vào, chỉ thấy trên giường, một thiếu niên ngồi xếp bằng, tay cầm cuốn cổ kinh, đang chăm chú ngâm nga đọc.

Thiếu niên này chính là đứa bé mà Trương Thất Thủ mang về năm xưa - Dương Dương.

Giờ đây, hắn đã có tên chính thức là Lữ Tiểu Dương.

Chủ yếu là do Trương Thất Thủ lười đặt tên cho hắn, đơn giản thêm chữ "Tiểu" vào giữa họ và tên.

Dưới sự sắp đặt của Trương Thất Thủ, Lữ Tiểu Dương bình an vượt qua hai kiếp nạn năm ba tuổi và sáu tuổi, hiện tại hắn đang học lớp chín tại trường cấp hai dưới chân núi.

Ngoài giờ học, Trương Thất Thủ cũng theo quy phạm nghiêm khắc nhất của đạo môn, đào tạo hắn từ nhỏ: Lữ Tiểu Dương bắt đầu tu đạo năm tám tuổi, hai năm sau đã có thành tựu, có thể cùng Trương Thất Thủ hành tẩu giang hồ vào các kỳ nghỉ, hỗ trợ tróc quỷ trừ yêu.

Về tư chất của Lữ Tiểu Dương, đây là thứ khiến Trương Thất Thủ vô cùng hài lòng.

Trải qua quá nhiều chuyện mà người thường cả đời không biết đến, nội tâm Lữ Tiểu Dương trưởng thành hơn nhiều so với bạn cùng trang lứa.

Vì vậy, dù mang khuôn mặt bầu bĩnh ngây ngô, nhưng những người quen biết Lữ Tiểu Dương đều cảm thấy hắn già dặn hơn so với những thiếu niên cùng tuổi.

"Sư phụ, người đây là có việc gì ạ?" Lữ Tiểu Dương đặt sách xuống, nhìn Trương Thất Thủ.

"Ừ, sư phụ đến nhắc con một chuyện..."

"Con biết rồi, ngày mai là tiết Thanh Minh, kiếp nạn sinh tử của con chắc chắn sẽ đến trước ngày mai, nên con phải ở ngoan ngoãn trong nhà, không được rời xa sư phụ quá trăm mét... Sư phụ nói mấy chục lần rồi, con thuộc lòng rồi."

"Đứa nhỏ này, sư phụ không phải vì an nguy con sao?" Trương Thất Thủ nhất thời bị chặn họng.

"Vậy sư phụ nói cho con biết, cái gọi là kiếp nạn sinh tử rốt cuộc là gì, để con còn chuẩn bị tinh thần."

"Hỏi nhiều làm gì, đến lúc đó con tự khắc biết!"

Trương Thất Thủ không muốn thừa nhận mình thực sự cũng chưa thấu hiểu, bởi kiếp nạn lần này là kiếp nạn cuối cùng của Tam Cửu Thiên Kiếp, dù chưa biết là gì nhưng chắc chắn là cực kỳ hung hiểm.

Ngay cả lão cũng lần đầu trải qua tình huống này, nên không có kinh nghiệm nào để tham khảo.

"Ở yên đấy, đừng nghĩ lung tung, sư phụ đi ngủ đây, lát nữa mấy cô gái hoàn nguyện đến, không được tiếp họ, phải gọi sư phụ dậy a..."

Trương Thất Thủ vừa ngáp vừa đi về hướng chính điện.

Lữ Tiểu Dương nhìn theo bóng lưng Trương Thất Thủ biến mất, vội lấy điện thoại gọi cho Trịnh Mai.

"Ở nhà làm gì đấy, ra ngoài đi chơi đi."

"Đi chơi gì?"

"Thanh Minh đó, ngày mai là tiết Thanh Minh rồi."

"Lữ Tiểu Dương cậu bị điên à, tôi đâu phải người chết, đi chơi Thanh Minh cái gì?"

"Ờ, dù sao cũng là thứ bảy, đi xem phim đi, tôi bao."

"Cậu không bị sư phụ cấm túc à, ra được không?"

"Có gì đâu, cậu đợi tôi dưới chân núi."

Cúp máy, Lữ Tiểu Dương lén trốn khỏi sân, lấy trộm hai trăm tệ từ hòm công đức, xuống núi tìm Trịnh Mai.

Trịnh Mai là bạn cùng lớp với Lữ Tiểu Dương.

Vì sống trong đạo quán, Lữ Tiểu Dương từ nhỏ bị bạn bè gọi là "tiểu đạo sĩ", cho là kỳ quặc nên không ai chơi cùng.

Còn Trịnh Mai, do hoàn cảnh gia đình, cũng thường bị bạn bè chế giễu, tính cách lập dị chỉ hợp với Lữ Tiểu Dương.

Hai đứa chơi với nhau từ bé.

Lên cấp hai, bắt đầu đến tuổi dậy thì, nhiều bạn trêu đùa hai đứa là một cặp, nghe mãi, trong lòng Lữ Tiểu Dương cũng nảy sinh tình cảm mơ hồ với Trịnh Mai.

Bị cấm túc cả tuần, Lữ Tiểu Dương bước trên đường núi vui không tả xiết, còn kiếp nạn sinh tử mà sư phụ nói, hắn chẳng để tâm.

Dù sao sư phụ thần thông quảng đại, khó khăn mấy cũng giúp hắn giải quyết được.

Xem phim xong, Lữ Tiểu Dương còn dẫn Trịnh Mai đi chơi khắp thị trấn, tiêu hết hai trăm tệ mới thỏa mãn trở về.

Thứ tư tuần sau là sinh nhật Trịnh Mai, Lữ Tiểu Dương chuẩn bị quà, bảo cô cùng về nhà lấy.

Hai người đến lưng chừng núi, trời gần tối hẳn, trên đường núi chỉ còn hai người.

Trịnh Mai đang hào hứng kể lại tình tiết trong phim, Lữ Tiểu Dương đột nhiên dừng lại, quay nhìn phía dưới:

"Lạ thật, mấy người rước dâu kia sao lại theo chúng mình lên núi, trên núi ngoài nhà tôi đâu còn ai nữa."

Trịnh Mai: "Rước dâu nào?"

"Cậu không nghe thấy tiếng kèn thổi sao, là kèn hiệu rước dâu đấy, không rước dâu thì là gì."

Trịnh Mai lắng nghe một lúc, mặt biến sắc: "Đừng dọa tôi, tôi không nghe thấy gì cả!"

Lữ Tiểu Dương giật mình, ngay lúc đó, tiếng kèn ngày càng gần, hắn nhìn xuống, quả thực thấy đoàn rước dâu:

Bốn người mặc hắc bào thổi kèn đi đầu, phía sau tám người chia hai hàng, bốn người trước khiêng một cái kiệu toàn thân bọc vải đen kín mít, bốn người sau...

Lữ Tiểu Dương nhìn một cái, liền đứng hình: Bốn người kia, lại đang khiêng một cỗ quan tài!

Kèn thổi rõ ràng là nhạc cưới, sao lại khiêng quan tài? Đây là đang rước dâu hay là đưa tang?

"Lữ Tiểu Dương, cậu thấy gì vậy?"

Thanh âm Trịnh Mai run lẩy bẩy, "Tôi cảnh cáo, đừng dọa tôi!"

"Cậu không thấy sao?"

"Thấy gì chứ, trên đường chẳng có gì cả!" Trịnh Mai sợ hãi sắp khóc.

Lữ Tiểu Dương nghe đến đây liền hít một hơi sâu.

Giờ hắn đã xác định, đoàn người này dù là rước dâu hay đưa tang, đều không phải người, mà là quỷ a!

"Đám quỷ hồn này, sao dám đường hoàng xông vào động thiên phúc địa Mao Sơn?"

Lữ Tiểu Dương lúc này toàn thân run lên: "Hay là... chúng nhắm vào mình? Kiếp nạn của mình, ứng vào thời điểm này?"

Lữ Tiểu Dương cố gượng ép mình bình tĩnh, dù sao cũng không được liên lụy Trịnh Mai, hắn cười toe toét: "Xem cậu sợ kìa, haha, tôi đùa đấy!"

"Biết ngay cậu giở trò!" Trịnh Mai tức giận véo tay hắn.

"Ai ui đau thế, tôi nhớ ra quà chưa làm xong, cậu về trước đi, thứ hai tôi mang đến cho!"

Không rõ ràng chân tướng sự việc, Trịnh Mai bị Lữ Tiểu Dương dỗ về.

Lữ Tiểu Dương ở lại, muốn tìm hiểu lai lịch của đám quỷ hồn kia.

Thời điểm bọn chúng đến gần, hắn thấy rõ những kẻ khiêng kiệu hay quan tài đều mặc hắc bào giống nhau, dáng vẻ không khác người thường, chỉ có điều da mặt trắng bệch, trên mặt không chút biểu tình.