Chương 49: Mua một chiếc cho cậu đi lại

“Không phải bảo anh buông tay ra sao?”

Lữ Tiểu Dương gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác: “Câu nói này có vấn đề à?”

“Không phải là tay.”

“Không phải tay thì là gì?”

“Là móng vuốt.”

“Ồ, vậy anh thừa nhận là móng vuốt rồi nhé.” Lữ Tiểu Dương nhe răng cười.

“Cậu!” Vương Gia Lạc lúc này mới hiểu, hắn cố ý khiến mình rơi vào bẫy ngôn ngữ.

Chết tiệt!

Vương Gia Lạc liếc nhìn đám đông xung quanh, đành phải kìm nén cơn giận, duy trì thái độ trịch thượng, cười lạnh nói: “Chàng trai trẻ, mấy trò thông minh vặt vãnh bằng lời nói như thế này không có ý nghĩa gì đâu, chỉ tổ chuốc họa vào thân thôi.”

“Chuốc họa gì?”

“Cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

“Không quen biết anh, không thì anh tự giới thiệu đi?”

Lại là một cái gai mềm. Sắc mặt Vương Gia Lạc càng thêm âm trầm. Hắn vốn không phải người tốt tính gì, chỉ là đứng trước mặt đám đông, nhất thời khó có thể bộc phát thôi. Nhưng sự nhẫn nhịn này là có giới hạn. Hắn quyết định cho tên shipper này một bài học, không thì người ta lại tưởng mình có thể tùy tiện xúc phạm.

Hắn vừa định nổi giận, Trịnh Tịch Tịch đột nhiên bước ra, tức giận nói với Lữ Tiểu Dương: “Lữ Tiểu Dương anh đừng nói bậy, vị này… là vị hôn phu của em, chuyện của anh ấy và em còn chưa đến lượt anh quản.”

Vị hôn phu!?

Tuy đêm qua Lâm Na đã nói chuyện Trịnh Tịch Tịch sắp đính hôn với Vương Gia Lạc. Nhưng ba chữ "vị hôn phu" từ chính miệng Trịnh Tịch Tịch nói ra, Lữ Tiểu Dương vẫn cảm thấy trong lòng như bị dao đâm. Hắn suýt nữa đứng không vững.

Sau đó, Trịnh Tịch Tịch lại thay mặt Lữ Tiểu Dương, thành khẩn xin lỗi Vương Gia Lạc: “Gia Lạc, đây là bạn học cũ của em, vừa từ trên núi xuống, không hiểu chuyện lắm, anh đừng chấp nhặt với anh ấy.”

Thái độ của Trịnh Tịch Tịch khiến Vương Gia Lạc rất hài lòng, cơn giận cũng nguôi ngoai một nửa.

“Tiểu Dương, anh đến Kim Lăng, sao không nói với em?” Trịnh Tịch Tịch quay lại đối mặt Lữ Tiểu Dương, giọng điệu lạnh nhạt.

“Anh… “Không phải bảo anh buông tay ra sao?”

“Anh… không có số điện thoại liên lạc của em.”

“Anh không hỏi bố em sao?”

“Ông ấy không cho a.”

Trịnh Tê Tê sững lại, dường như đã hiểu ra điều gì.

“Anh học trường nào?” Giọng điệu cô cũng dịu dàng hơn một chút.

“Học Viện Kỹ Thuật Nghề Nghiệp Kim Lăng.”

“Ừ, anh để lại số điện thoại đi, dù sao cũng là bạn học cũ, lúc nào rảnh em mời anh ăn cơm.” Trịnh Tịch Tịch vừa nói vừa lấy điện thoại.

“Không cần đâu, bố em có số anh, em tìm ông ấy lấy đi.”

Trịnh Tê Tê sững lại mấy giây, cất điện thoại, lặng lẽ nói: “Tiểu Dương, Kim Lăng là thành phố lớn, sau này anh ở đây, tính nết cần phải sửa đổi, không thể tùy tiện như ở trên núi được.”

“Anh cố học hành chăm chỉ, sau này tốt nghiệp, tìm một công việc thật tốt… anh biết nghĩ tới làm thêm giao đồ ăn, như vậy cũng rất tốt, mấy thứ mê tín dị đoan như ngày xưa, đừng động đến nữa.” Trịnh Tịch Tịch dùng giọng điệu tâm tình nói.

“Hiểu rồi.” Lữ Tiểu Dương thái độ lạnh nhạt, không muốn nói thêm.

Trịnh Tịch Tịch còn muốn nói gì, há miệng rồi lại đành nhịn xuống, quay sang nói với Vương Gia Lạc: “Chúng ta đi thôi.”

Vương Gia Lạc chậm rãi đứng dậy, nhìn Lữ Tiểu Dương thất thần lạc thần, trong lòng tràn ngập kɧoáı ©ảʍ.

“Về trường sớm đi, khi nào anh kiếm đủ tiền, rồi hẵng tới mua xe, giờ xem mấy thứ này không có ý nghĩa gì đâu.” Khi đi ngang qua Lữ Tiểu Dương, Trịnh Tịch Tịch nhẹ nhàng vỗ vai hắn, nói như rót vào tai một câu như thế.

Mâu thuẫn giữa công tử nhà giàu và chàng trai nghèo khổ, kết thúc như vậy.

Không thấy Vương thiếu ra tay, đám đông hơi có chút thất vọng. Tuy nhiên, mấy cô gái lảm nhảm kia lại rất vui khi thấy Lữ Tiểu Dương thất bại thảm hại: “Ha ha, tôi hiểu rồi, tên này chắc thầm thương Trịnh Tịch Tịch, nhìn thấy Vương thiếu ở cùng cô ấy, cơn ghen bốc lên, nhất thời quên mất thân phận vốn có của mình!”

“Đúng vậy, hắn cũng không xem mình là thứ gì, Vương công tử, là thứ hắn có thể chạm tới sao? Lấy gì tranh giành với người ta?”

“Trịnh Tịch Tịch nói không sai, nghèo như thế còn đi xem triển lãm xe, chiếc xe rẻ nhất, hắn cũng không mua nổi một cái bánh xe chứ!”

Dù Vương Gia Lạc đi rồi cũng không liếc nhìn bọn họ, nhưng điều đó không ngăn cản bọn họ về mặt tinh thần đứng cùng chiến tuyến với Vương Gia Lạc.

Trung niên bảo vệ lúc này cũng bước tới "bổ đao", kéo áo Lữ Tiểu Dương, quát mắng dữ dội: “Tôi đã biết anh là shipper giao đồ ăn, không phải tới xem xe, quả nhiên, vừa vào đã gây chuyện, anh mau ra ngoài đi!”

Vương Gia Lạc mỉm cười nhạt, cùng Trịnh Tịch Tịch hướng lối ra rời đi. Lúc này, một mỹ nữ ăn mặc chín chắn đi tới. Vương Gia Lạc nhìn thấy, vội vàng thu lại thái độ trịch thượng, nở nụ cười khiêm tốn: “Tiểu thư Ngọc Minh, cô cũng tới xem triển lãm xe sao?”

“Ừ, hai người cũng ở đây à? Vị này là… Trịnh Tịch Tịch nhỉ, xinh quá, Gia Lạc cậu có mắt đấy.”

“Tịch Tịch, giới thiệu với em, đây là đại tiểu thư nhà họ Triệu…”

Đại tiểu thư nhà họ Triệu!

Trịnh Tịch Tịch trong lòng giật mình, có thể được Vương Gia Lạc giới thiệu như thế, mà không sợ gây hiểu lầm, vậy chỉ có thể là "Triệu gia" đại danh đỉnh đỉnh đó.

Không trách Vương Gia Lạc thái độ khiêm tốn như vậy, thậm chí mang chút nịnh bợ.

Trịnh Tịch Tịch vội vàng gượng lại tinh thần, chủ động bắt tay Triệu Ngọc Minh.

“Nghe nói, hai người sắp đính hôn?”

“Khoảng trước cuối tháng, lúc đó tiểu thư Ngọc Minh nhất định phải tới dự tiệc cưới đấy nhé.” Vương Gia Lạc rất đắc ý cười nói.

“Được, nếu có thời gian rảnh, tôi nhất định sẽ tới.”

“Tiểu thư Ngọc Minh, chúng ta ngồi xuống nói chuyện?”

Vương Gia Lạc quay đầu nhìn nhân viên BMW đang theo sau: “Có đồ uống không, đi lấy ba cốc tới đây, à đúng rồi, mấy người không có kem miễn phí sao, lấy vài cái tới đây.”

“Xin lỗi Vương thiếu, kem tặng đã hết rồi…”

“Không thể chứ? Công ty lớn như thế này, không biết chuẩn bị thêm kem sao!”

Vương Gia Lạc lắc đầu, nói với Triệu Ngọc Minh: “Tiểu thư Ngọc Minh, không thì đổi chỗ khác ngồi?”

Bất kể động cơ gì, hắn không muốn bỏ lỡ cơ hội tiếp xúc với Triệu Ngọc Minh.

Nghe hắn muốn rời đi, nhân viên BMW sốt ruột nói: “Vương thiếu, chiếc xe anh đặt trước lúc nãy, thủ tục còn chưa làm xong, anh còn muốn lấy không?”

Chưa đợi Vương Gia Lạc kịp mở miệng, Triệu Ngọc Minh tò mò hỏi: “Xe gì?”

Ánh mắt nhân viên BMW sáng lên, vội vàng giới thiệu lại một lần.

“Xe năng lượng mới giá hơn trăm vạn, cũng không tệ, cho tôi một chiếc, phiên bản cao cấp nhất.” Triệu Ngọc Minh chưa nghe hết đã trực tiếp đặt hàng.

Vương Gia Lạc cười: “Tiểu thư Ngọc Minh cũng có hứng thú với xe điện sao?”

“Không phải đâu, tôi mua tặng người ta, không biết người ta có thích không… Ủa, người ta đâu rồi?” Triệu Ngọc Minh nhìn quanh toàn trường triển lãm.

Vương Gia Lạc và Trịnh Tịch Tịch cũng tò mò nhìn theo, muốn nhìn xem Triệu Ngọc Minh định tặng xe cho ai.

Người có thể xứng đáng được cô ấy tặng xe, tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường.

“Tiểu Dương, cậu ở đây rồi!”

Triệu Ngọc Minh phát hiện Lữ Tiểu Dương, nhanh chóng bước tới, khoác tay hắn, chỉ chiếc xe trước mặt nói: “Cậu xem chiếc xe này thế nào, mua một chiếc cho cậu tiện đi lại.”