“Haha, tôi không có việc gì, đợi mấy cậu cùng về ký túc xá, sợ cậu không đi, tôi về một mình không an toàn…”
Lữ Tiểu Dương bất lực, đành tặng miễn phí cho hắn một tấm bùa bình an mới đuổi được hắn rời đi.
“Hoàng Mao, cậu đi mua mấy chai nước, tiện thể mua chút đồ ăn… cái bánh Olli gì đó cũng không tồi.”
Vật lộn trong toà nhà hoang kia lâu như vậy, Lữ Tiểu Dương giờ vừa khát vừa đói.
“Cậu muốn ăn Olli??”
Hoàng Mao sửng sốt một chút: “Cậu nói là bánh Oreo ấy hả, làm tớ hết hồn, tưởng cậu nghiện tìm… dầu ăn rồi cơ đấy…”
Lữ Tiểu Dương móc túi hồi lâu, lôi ra được tờ năm tệ.
“Cái này của cậu… thôi, tôi ứng trước vậy, lát nữa chia tiền nhớ cho tôi thêm tí, hê hê.”
Đợi Hoàng Mao quay lại, ba người tìm đến một khu vườn nhỏ gần đó, tìm một cái ghế dài ngồi xuống.
Lữ Tiểu Dương vừa ăn bánh quy, vừa kể lại trải nghiệm lúc nãy trên tầng hai từ đầu đến cuối. Hai người nghe xong, đều há hốc mồm.
“Ý cậu là, nội tạng của những người chết vì tai nạn kia đều bị đặt trên tế đàn?” Thanh âm của Triệu Ngọc Minh mang theo chút run rẩy.
Trải nghiệm quỷ đập tường tuy khiến hai người họ còn hãi hùng đến giờ, nhưng không ngờ đằng sau lại còn chuyện kinh khủng như thế.
“Tôi không chắc, đây chỉ là suy đoán của tôi thôi. Dưới tòa tế đàn kia nhất định ẩn chứa một tà vật kinh khủng nào đó! Đáng tiếc tôi đã bỏ lỡ cơ hội khai mở tế đàn.”
Lữ Tiểu Dương đến giờ vẫn còn hối hận, lúc đó đã không kiên trì điều tra tiếp. Chủ yếu là trải nghiệm trước đó khiến hắn vô thức nghĩ rằng tế đàn cũng tồn tại ở thế giới thực. Không ngờ nó chỉ tồn tại trong ảo cảnh của quỷ đập tường. Giờ muốn nhìn lại tế đàn, trừ khi gặp lại quỷ đập tường kia…
“Cái nữ linh tấn công cậu kia là gì vậy?” Trần Hạo quan tâm điểm này hơn.
“Một loại tà vật thường dùng để trấn giữ lăng mộ, cái này tạm thời không bàn tới.” Lữ Tiểu Dương lười giải thích cho hắn, dù sao nữ linh thủ cung cũng không phải boss chính, nhiều lắm chỉ là quái elite chắn đường.
Triệu Ngọc Minh trầm ngâm hồi lâu, nói: “Kiến thức linh dị, tôi không rành lắm. Nhưng Tiểu Dương à, có cách nào để quỷ đập tường tái hiện không?”
“Làm sao được chứ…”
“Vậy có khả năng nào, nghi thức do Thôi Oánh kia bày ra chính là để kích hoạt quỷ đập tường, rồi có cơ hội vào căn phòng đó không… Tôi nói bừa thôi, cậu đừng để ý.”
Ôi trời, thì ra là thế!
Lữ Tiểu Dương vỗ đánh bốp một cái lên đùi.
“Đả khai ác ma chi môn”, ý nghĩa của câu này, có lẽ chính là ám chỉ, thông qua nghi thức trước đó, có thể kích hoạt quỷ đập tường, mở ra cánh cửa không tồn tại trong thế giới thực!
“Phân tích của chị rất hợp lý! Chị Minh, chị giỏi quá, chia miếng Oreo này cho chị!”
Triệu Ngọc Minh: “……”
“Tớ cũng đoán bừa thôi, giúp được cậu, tôi cũng rất vui!” Trong lòng Triệu Ngọc Minh ngọt ngào.
Trần Hạo bên cạnh nói: “Triệu lão sư, cô nói ngược rồi, đừng quên là thằng Tiểu Dương này tham gia là để giúp cô điều tra chuyện bà lão xe lăn muốn gϊếŧ cô mà.”
“À đúng rồi…”
Triệu Ngọc Minh lúc này mới vỡ lẽ, trải nghiệm đóng vai phụ suốt từ nãy đến giờ trong toà nhà hoang kia khiến cô suýt quên mất, tất cả đều vì cô mà ra.
Cô lập tức căng thẳng hỏi Lữ Tiểu Dương: “Tiểu Dương, toàn bộ chuyện này, rốt cuộc có liên quan gì đến tôi không?”
“Cái này tôi thật sự không dám chắc…”
Lữ Tiểu Dương một tay xoa xoa cằm, nhíu mày nói: “Giờ nghĩ lại bà lão xe lăn lúc nãy, dẫn chúng ta vào, có lẽ không phải bẫy, mà có lẽ… bà ta muốn dẫn chúng ta vào quỷ đập tường, từ đó phát hiện bí mật của tế đàn?”
Trần Hạo nói: “Suy luận của cậu hơi nhảy vọt đấy. Biết đâu quỷ đập tường chính là do bà ta tạo ra, bà ta định nhốt luôn cả bọn chúng ta trong đó, khả năng này cũng có mà?”
Lữ Tiểu Dương lắc đầu thật nhẹ, hắn nghĩ không phải vậy. Nhưng hiện tại manh mối hữu hiệu quá ít, chỉ dựa vào suy đoán không thì không ra kết quả gì. Việc quan trọng nhất lúc này, là tìm ra cô gái tên Thôi Oánh kia!
Bất kể động cơ tổ chức nghi thức chiêu hồn của cô ta là gì, cô ta chắc chắn biết không ít bí mật liên quan đến tòa nhà bỏ hoang kia!
Nghĩ đến đây, Lữ Tiểu Dương nói: “Chị Minh, ngày mai đừng quên giúp tôi tra hồ sơ của Thôi Oánh đó nhé.”
“Tại sao phải là ngày mai?”
“Vậy sao, vậy… ngày kia cũng được, chủ yếu là tôi muốn biết kết quả sớm.”
Triệu Ngọc Minh bật cười: “Ý tôi là, bây giờ cũng được.”
Lữ Tiểu Dương nghe đến đây liền sững người.
“Giờ là nửa đêm rồi, người phụ trách phòng lưu trữ hồ sơ chắc đi ngủ rồi. Dù chị là giảng viên, cũng không tiện gọi người ta dậy làm việc chứ?”
“Không sao, tình huống khẩn cấp mà.” Triệu Ngọc Minh lấy điện thoại, gọi một số.
“Hiệu trưởng Lý à? Ông ngủ chưa? Chưa à? Phiền ông giúp tôi tra hồ sơ một sinh viên tên Thôi Oánh… Ừ, ông nhanh gọi lại cho tôi.”
Cúp máy, cô nói với Lữ Tiểu Dương: “Hiệu trưởng Lý giờ dậy tra giúp, ông ấy nói mười lăm phút nữa sẽ trả lời tôi.”
“Hiệu trưởng Lý… chị có họ hàng với ông ấy?”
“Không có a.”
“Vậy có quan hệ thân thiết nào khác?”
Lữ Tiểu Dương vừa nói xong, Trần Hạo vội bổ sung: “Ông ta là một lão nam nhân năm mươi mấy tuổi…”
Triệu Ngọc Minh trừng mắt nhìn hắn: “Nghĩ cái gì thế! Tôi với ông ấy chỉ là quan hệ đồng nghiệp.”
“Nhưng mà… một giảng viên, nửa đêm gọi hiệu trưởng dậy làm việc, cái này…” Lữ Tiểu Dương tuy chưa từng trải qua làm việc chốn công sở, nhưng cũng cảm thấy chuyện này có chút khó tin.
Hơn nữa lúc nãy trong điện thoại, giọng điệu của Triệu Ngọc Minh khiến người ta cảm giác cô mới là hiệu trưởng, còn đối phương mới là nhân viên…
Triệu Ngọc Minh cắn môi, nói nửa chừng ngập ngừng: “Tiểu Dương, nếu cậu biết thân phận, gia thế của tôi… cậu có coi thường tôi không?”
“Sao có thể, chúng ta là bạn bè mà. Tôi đâu phải loại người như Lâm Mặc, đâu có vì nhà chị nghèo mà kỳ thị.” Lữ Tiểu Dương vội vàng biểu thị thái độ.
“Haiz, không phải là nhà tôi nghèo…” Lời của Lữ Tiểu Dương khiến Triệu Ngọc Minh càng không biết mở lời thế nào.
Ngay lúc này, điện thoại cô lại reo chuông.
Vừa nghe câu đầu tiên, mặt Triệu Ngọc Minh đã tái mét.
“Sao có thể? Có phải trùng tên trùng họ không?… Ừ, ông gửi ảnh vào Wechat cho tôi.”
Rất nhanh, cô nhận được ảnh Hiệu trưởng Lý gửi trên Wechat, mở ra cho Lữ Tiểu Dương và Trần Hạo xem.
Đó là một hồ sơ học sinh điền bằng chữ viết tay. Bên trái, dán một tấm ảnh thẻ đen trắng cỡ 1 inch.
“Đúng, là cô ta!”
Tuy ảnh thẻ khác khá nhiều so với ảnh Thẩm Nguyệt chụp, nhưng Lữ Tiểu Dương nhận ra ngay, người trong hồ sơ chính là Thôi Oánh!
Nhìn sang phần chữ trong hồ sơ bên cạnh ảnh:
Họ và tên: THÔI OÁNH
Ngày tháng năm sinh: 8 tháng 5 năm 1982.
Trần Hạo hét lên: “Không đúng chứ? Người sinh năm 82 giờ đã 40 tuổi rồi, sao lại mới học năm ba? Và trông trẻ trung thế kia?”
“Cô ấy đúng là sinh viên ở đây, nhưng mà… cô ấy nhập học hai mươi năm về trước.”
Triệu Ngọc Minh nhìn hai người, thanh âm mang theo vẻ run run bổ sung thêm một câu: “Cô ấy được xác nhận đã chết vào năm 2004.”
Thôi Oánh, là một người đã chết và bị khai tử trên giấy tờ vào hai mươi năm về trước!