Chính xác mà nói, đây là hai phần thân dưới của con người, kết hợp lại thành một thực thể trông vô cùng quỷ dị. Thoạt nhìn, cứ như một loài thú bốn chân đang bò dọc chân tường tiến lại gần.
"Aaaaaaaa….!"
Lúc nãy Lâm Mặc và đám người chỉ mơ hồ thấy một cái bóng, giờ mới thấy được toàn cảnh "dị hợm" của đầu quái thi này. Sau thoáng kinh ngạc, hầu như tất cả mọi người đồng loạt thét lên.
Gần như cùng lúc, đầu quái thi kia dùng bốn chân đạp mạnh xuống đất, phóng lên, lao về phía người đứng gần nhất… Triệu Ngọc Minh!
Triệu Ngọc Minh lúc này vẫn còn đang ngây ngốc tại chỗ, cho đến khi một vật thể đen kịt ập đến trước mặt mới hoàn hồn, muốn tránh thì đã không còn kịp.
Ngay lúc đó, một thanh kiếm gỗ đào từ phía sau cô bay tới, chính xác đâm trúng vào người con quái vật.
Xoẹt!
Con quái vật ngã xuống đất, bốn chân giãy giụa vài cái rồi bất động hẳn.
Lữ Tiểu Dương bước tới, rút thanh kiếm gỗ đào từ mông con quái vật. Thanh kiếm này nhìn qua tuy không dài, chỉ bằng bàn tay, nhưng được chế tác từ "Lôi Kích Mộc" cực kỳ hiếm có, tức là cây đào bị sét đánh, nên vốn dĩ đã trong thân kiếm đã mang linh tính cực mạnh. Sau khi được chế tác thành kiếm, nó được Trương Thất Thủ thờ phụng trong điện Tam Thanh, lâu ngày hấp thụ hương hoả, trở thành pháp khí vô cùng lợi hại. Lúc xuống núi, Lữ Tiểu Dương đã nhiều lần ăn vạ, năn nỉ mãi mới xin được mang theo nó bên người.
Còn đầu quái thi trước mặt, dù hình dáng kinh dị, bản chất chỉ là một thi vật, lại là thi vật tu vi thấp nhất – "Nhục Thi". Dù là người bình thường, cầm thanh kiếm này cũng có thể đâm trọng thương nó. Huống chi Lữ Tiểu Dương lúc nãy còn dùng phù chú gia trì.
"Tiểu Dương, cảm ơn cậu, cậu... lại cứu tôi một lần nữa." Triệu Ngọc Minh lúccnayf đã hoàn hồn, nhìn Lữ Tiểu Dương đầy biết ơn.
"Đừng phân biệt như vậy, chúng ta là người một nhà mà." Lữ Tiểu Dương cười nói.
Ba chữ "người một nhà" khiến lòng Triệu Ngọc Minh vô cùng ấm áp.
Lữ Tiểu Dương giơ đèn pin, nhìn đầu quái thi đã bị gϊếŧ dưới đất: Hai phần thân dưới, rõ ràng đến từ một nam một nữ. Nam thân mặc quần tây, nữ mặc quần yoga dạng bó, đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo với móng tay nhuộm hồng. Thanh kiếm gỗ đào của Lữ Tiểu Dương cắm ngay trên cái mông căng tròn của nữ thi, từ vết thương nhìn qua, chất lỏng thối rữa không ngừng chảy ra. Một mùi hôi thối không chịu nổi lan tỏa trong không khí.
"Cái thứ quái quỷ gì đây??" Thấy "quái vật" đã chết, Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh cũng mạnh bạo lại gần xem, Trần Hạo mở miệng hỏi.
"Thi." Lữ Tiểu Dương trả lời ngắn gọn.
Nhưng trong lòng hắn tràn ngập nghi hoặc. Loại thi vật có hình thái đặc biệt như thế này, đương nhiên không thể nào tự nhiên mà biến thành bộ dáng này, nhất định là do ai đó tạo ra!
Hắn bảo Trần Hạo cầm đèn pin chiếu sáng, tự tay lật phần quần áo nơi hai phần thân dưới kết nối: Thứ kết nối hai phần thân dưới lại với nhau là một sợi chỉ đỏ thô to, trông như con rết, quấn quanh phần eo của hai người. Tức là, phần thân dưới của hai người này bị ai đó dùng chỉ đỏ khâu lại với nhau.
Lữ Tiểu Dương không khỏi hít một hơi lạnh. Khỏi phải nghĩ, đây chắc chắn là do một pháp sư tà tu nào đó làm ra. Chuyện này càng lúc càng phức tạp...
"Ta kháo, kinh tởm quá, tôi không chịu nổi rồi..." Trần Hạo nhìn rõ cảnh này, suýt nữa đã nôn ọe.
Triệu Ngọc Minh cũng bịt miệng, lùi ra xa. Còn Lâm Mặc và những người kia, căn bản là không dám lại gần, vẫn co rúm vào trong góc run lẩy bẩy.
"Nữ thi này thân hình đẹp thật, lúc sống hẳn là người để ý đến ngoại hình, kết quả chết rồi lại bị người ta làm nhục đến bộ dạng này..." Lữ Tiểu Dương cảm thán lắc đầu, bước tới trước nữ thi, hai tay xoa xoa trên mông cô ta, sờ soạng như tìm kiếm thứ gì đó.
Trần Hạo nhìn cảnh này, không dám tin nổi: "Mẹ kiếp! Lữ Tiểu Dương, hóa ra cậu thích thể loại này à! Nhưng mà cái này đến phần trên cũng không có, cậu cũng có thể... cậu đúng là người có khẩu vị nặng nhất mà tôi từng gặp, Lão Bát (meme bên Tàu) cũng không bằng cậu!"
"Loạn cào cào cái gì thế! Tôi đang tìm xem trên người cô ta có vật gì chứng minh thân phận không..."
Lật xong nữ thi nhưng không có thu hoạch gì, Lữ Tiểu Dương lại chuyển sang nam thi. Tiếc là lần mò khắp cả hai thi thể cũng không tìm ra manh mối gì, ngoại trừ một chiếc thắt lưng trên quần của nam thi. Qua khóa thắt lưng, Trần Hạo xác định đây là thắt lưng của thương hiệu Hermès, giá ít nhất trên hai vạn tệ. Xem ra nam thi này thời điểm còn sống cũng là người có tiền.
"Hai bộ thi thể này, từ đâu mà ra nhỉ..." Đột nhiên, Lữ Tiểu Dương nhớ tới Lý Triều Nguyên từng nói với mình, ngôi trường này nhiều năm liền có người chết bất đắc kỳ tử, sau đó "sống lại", xác chết biết đi rồi biến mất không rõ tung tích. Liệu đầu "lưỡng tiệt thi" trước mặt này, có phải đến từ những thi thể bị mất tích kia?
“Tại sao thi vật này tại sao lại đuổi theo chúng ta? Nó định ăn thịt chúng ta sao?" Trần Hạo chen lại gần, nghi hoặc hỏi.
"Không phải ăn, là uống máu. Thi vật bản tính thích máu, một khi có người sống đến gần, chúng có thể cảm nhận được dương khí, sẽ chủ động lao tới tấn công." Đặc tính này của thi vật giống một số loài thú hoang, rốt cuộc chúng không có trí khôn, chỉ hành động theo bản năng.
"Uống... máu? Thứ này cũng không có miệng, chỉ có thân dưới, dùng cái gì để uống?"
Lữ Tiểu Dương chỉ tay vào chỗ kết nối giữa của đầu "lưỡng tiệt thi" kia.
Trần Hạo lập tức há hốc mồm: "Cậu…Cậu nói là nó dùng mông để uống máu? Chỗ này, còn có thể dùng làm miệng được sao?"
"Cậu đúng là giàu trí tưởng tượng!" Lữ Tiểu Dương bất lực.
Hắn lật xác ngửa lên, rồi vén quần áo lên, chỉ thấy chỗ nối giữa hai thi thể, có một đoạn không có chỉ khâu, vết thương hở ra hai bên, ở giữa, hóa ra mọc một vòng răng lởm chởm chéo nhau! Nhìn tổng thể như một đóa hoa cúc đang nở rộ. Trong "cánh hoa", lúc nhúc những con côn trùng nhỏ màu đen. Bị ánh sáng mạnh của đèn pin chiếu vào, chúng dường như cảm thấy khó chịu, bò tứ tán ra xung quanh. Chi chít, như giòi ngọ nguậy trên đống thịt rữa...
Vốn đã đỡ hơn, Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh lập tức "vỡ trận", lại tiếp tục nôn khan dưới đất.
"Thứ này được gọi là Thi Mâu, một loại Thi Miết, rất thường gặp trên xác chết..." Lữ Tiểu Dương chẳng lạ gì, lập tức hoạ một trương Diệt Thi Phù ném tới. Ngọn lửa xanh rờn bùng cháy ngay tức khắc.
Lũ Thi Mâu lập tức không còn đường chạy, bị lửa thiêu đốt, không ngừng phát ra tiếng nổ lốp bốp, sau đó tan chảy thành chất lỏng, bị lửa thiêu tới mức không còn gì mới tắt.
"Nghe tiếng lốp đốp này, có giống đậu phộng chiên tối qua chúng ta ăn không?" Lữ Tiểu Dương với vẻ mặt ác thú híp mắt nhướn lông mày với Trần Hạo.
Trần Hạo thần sắc đờ đẫn, bỏ sang một bên nôn thốc nôn tháo.
"Cậu…Cậu rốt cuộc là ai?" Lâm Mặc và mấy cô gái kia dần dần hồi phục sau kinh hãi, từng người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Lữ Tiểu Dương.
"Chẳng phải đã nói với mày từ lâu rồi sao? Tiểu Dương là Thiên Sư Mao Sơn, nghề nghiệp là bắt quỷ. Chúng mày đừng nói với tao đến giờ khắc này vẫn không tin thế gian này có quỷ chứ?"
Trần Hạo dùng chân đá đá con lưỡng tiệt thi dưới đất: "Cái này không phải quỷ, là thi, nhưng tính chất giống nhau, đều là do một tay chúng mày chơi trò gọi hồn gì đó mà dụ nó đến! Cái quỷ đập tường này cũng là do chúng mày mà ra! Con quỷ đó, là muốn nhốt chúng mày ở đây, rồi lần lượt gϊếŧ từng đứa!" Trần Hạo mặt lạnh lùng nói.