Sàn nhà và kiểu dáng các bức tường hoàn toàn giống với hành lang trước đó. Hai bên cũng là những căn phòng san sát, nhìn từ ngoài vào cũng chẳng khác gì nhau. Chẳng mấy chốc, ba người đã đi đến cuối hành lang. Lữ Tiểu Dương quan sát xung quanh một lượt, rồi quay đầu đi sang một ngã rẽ khác...
Lần này, sau khi đến cuối đường, hắn chui vào một căn phòng có cửa bị hư hỏng. Hắn dùng đèn pin soi xuống sàn tìm kiếm thứ gì đó, rồi ngồi xổm xuống, nhặt lên một vật từ đống bụi bẩn đưa ra trước mặt Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh.
Là một chiếc đồng hồ đeo tay!
Kiểu dáng và dây đeo màu vàng trông quen thuộc.
"Đây là... chiếc đồng hồ lúc trước?" Triệu Ngọc Minh kinh ngạc hỏi.
Lữ Tiểu Dương không trả lời hắn, lại móc từ túi ra một chiếc đồng hồ nữa đặt cạnh nhau - hai chiếc đồng hồ giống hệt nhau!
"Trời ơi! Sao lại có thể như vậy được!" Triệu Ngọc Minh bịt miệng kêu lên.
"Không chỉ đồng hồ, mọi thứ trong căn phòng này đều giống y hệt những gì chúng ta thấy ở phòng trước!"
"Tại…Tại sao lại như thế?"
"Quỷ đập tường (鬼打墙 - hay còn gọi là quỷ đả tường), hai người đều nghe nói qua rồi chứ?"
Hai người sững lại, gật đầu im lặng.
Quỷ đập tường có lẽ là truyền thuyết ma quái nổi tiếng bậc nhất, dù chưa từng trải nghiệm nhưng họ đều đã nghe nói qua.
"Tiểu Dương, ý cậu là tình huống chúng ta gặp phải bây giờ là quỷ đập tường?" Triệu Ngọc Minh hỏi.
Lữ Tiểu Dương gật đầu, dùng đèn pin chiếu vào những vật dụng vương vãi dưới sàn, nói: "Bản chất của quỷ đập tường là một loại ảo thuật. Nó có hai đặc điểm như sau, một là phong tỏa lối ra thật sự. Hai là sao chép ra rất nhiều cảnh tượng khác nhau, nối liền chúng với cảnh tượng thật sự, khiến người ta mắc kẹt ở trong không gian này, không thể thoát ra."
"Lưu ý, những cảnh tượng được sao chép này nhất định phải lấy cảnh tượng có thật làm mẫu, không thể tự nhiên tạo ra thứ không tồn tại trong thế giới thực."
Triệu Ngọc Minh nghe xong, trầm ngâm nói: "Ý cậu là hành lang không tồn tại này kiểu như là bản sao chép trong gương của hành lang thật sự? Vậy nên những căn phòng này, cùng đồ đạc bên trong, đều được sao chép ra một bản tương tự?"
"Chính là ý đó."
"Là do một con quỷ nào đó ở đây làm ra sao? Nó muốn nhốt chúng ta ở đây để làm gì?" Triệu Ngọc Minh gặng hỏi.
"Rất có thể không phải nhắm vào chúng ta, mà là đám người Lâm Mặc…"
Lữ Tiểu Dương nói ra suy nghĩ của mình: Sự xuất hiện của quỷ đập tường rất có liên quan đến trò chơi gọi hồn của bọn họ vừa thực hiện trước đó! Đó tuyệt đối không phải là trò chơi vui đùa phổ biến trong giới trẻ, mà là phương thức gọi hồn thật! Nếu không, cũng không thể chiêu dụ được tà vật thần bí kia.
Còn ba người bọn hắn, từ lúc vào đến bây giờ thực ra chưa làm qua việc gì đặc biệt, khó có thể kích hoạt quỷ đập tường.
"Tức là chúng ta bị bọn họ liên lụy? Lũ khốn nạn này, mẹ kiếp!"
Trần Hạo tức giận chửi rủa: "Tiểu Dương, chúng ta tự mình thoát ra đi, đừng quan tâm tới bọn họ nữa."
"Thoát ra? Thoát ra bằng cách nào?"
"Thì... cậu là Thiên Sư mà, tình huống nhỏ nhặt thế này sao làm khó được cậu chứ?"
Lữ Tiểu Dương cười khổ, đây thực sự không phải là tình huống đơn giản. Ngay từ lúc phát hiện hai hành lang thừa ra, Lữ Tiểu Dương đã nhận ra đây có lẽ là quỷ đập tường. Trong lúc khám phá vừa rồi, hắn lén thử qua vài phương pháp, nhưng đều vô dụng. Điểm này cũng khiến Lữ Tiểu Dương khá là bất ngờ.
Quỷ đập tường tuy trông thần kỳ, nhưng nói chung chỉ là ảo thuật cấp thấp. Thủ đoạn của một Thiên Sư như hắn lẽ ra phải dễ dàng xử lý, không ngờ kết quả lại thành ra thế này.
"Đây không phải quỷ đập tường bình thường. Đừng vội, để tôi suy nghĩ thêm..."
"Vậy đưa tôi xem hai chiếc đồng hồ đó."
Trần Hạo bước tới, xin Lữ Tiểu Dương hai chiếc đồng hồ, đặt cạnh nhau quan sát, lẩm bẩm: "Thật thần kỳ, hai chiếc đồng hồ này giống hệt nhau. Ảo cảnh... có thể mô phỏng chân thực đến vậy sao?"
"Là vì chính chúng ta cũng đang ở trong ảo cảnh." Lữ Tiểu Dương giải thích, "Giống như những thứ cậu tiếp xúc trong giấc mơ, cậu cũng sẽ cảm thấy thứ đó là thật."
Triệu Ngọc Minh hỏi: "Vậy nếu chúng ta phá giải được quỷ đập tường, mang chiếc đồng hồ này ra ngoài, liệu nó có còn tồn tại không?"
"Không thể mang ra ngoài được. Mọi thứ ở đây đều là một phần của ảo cảnh. Quỷ đập tường nếu như biến mất, chúng tự nhiên cũng không còn.”
"Vẫn là nguyên lý giống như trong mơ... thật quá thần kỳ." Triệu Ngọc Minh lẩm bẩm.
"À này Tiểu Dương, nếu chúng ta không ra được, quỷ đập tường này có tồn tại mãi mãi không? Ý tôi là, chúng ta có bị nhốt ở đây mãi không?"
"Không đâu. Muốn duy trì loại ảo cảnh này cần tiêu hao tu vi liên tục, mà lực lượng tiêu hao cũng khá lớn. Đối phương không thể chống đỡ được quá lâu."
Trần Hạo nghe thế lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vậy tôi không sợ nữa. Chúng ta cứ chờ vậy, dù sao ở đây cũng không nguy hiểm."
"Cậu tưởng bở đẹp thật đấy!" Lữ Tiểu Dương chỉ tay lên trần nhà: "Tự nhìn đi!"
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên trần nhà, lớp thi khí đen pha đỏ đang chầm chậm huyền phù. Cảnh tượng này, sau khi Lữ Tiểu Dương mở Thiên Mục cho hai người họ, hai người đã nhìn thấy từ lâu, nhưng sau đó không để ý nhiều. Lúc này nhìn chăm chú, kinh ngạc phát hiện thi khí dường như đậm đặc hơn trước, tốc độ lưu động cũng dần tăng lên.
"Đây…Đây không phải ảo giác chứ!" Triệu Ngọc Minh lập tức sốt sắng hỏi.
Lữ Tiểu Dương lắc đầu: "Tôi đã phát hiện từ lâu rồi. Thi khí đang lan rộng. Với tốc độ này, chẳng bao lâu nữa toàn bộ hành lang sẽ bị thi khí bao phủ."
"Vậy kết quả sẽ ra sao?"
"Hít ít thì không bị làm sao. Nếu hít nhiều liên tục, một người đang sống khoẻ mạnh sẽ biến thành hành thi."
Nghe đến đây, thần sắc của hai người trở nên nghiêm trọng.
"Đừng lo. Hai người đang dán Trấn Tà Phù, tạm thời không vấn đề gì. Vì thế tôi mới nói quỷ đập tường nhắm vào đám người Lâm Mặc... Và tôi nghi ngờ, thủ đoạn của đối phương không chỉ có như vậy."
Lữ Tiểu Dương vừa dứt lời, đột nhiên từ một đầu hành lang vọng lại tiếng hét thất thanh của nhiều người, như thể đã xảy ra chuyện gì đó cực kỳ kinh khủng.
Lữ Tiểu Dương nhanh chân chạy tới. Dù không quan tâm đến sống chết của đám người kia, nhưng hắn cũng tò mò rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.
Ở cuối hành lang, Lữ Tiểu Dương tìm thấy Lâm Mặc và những người khác đang co rúm vào nhau. Trên mặt mỗi người đều đầy vẻ kinh hãi.
"Chuyện gì xảy ra?" Lữ Tiểu Dương hỏi.
"Ở đằng kia... có một người đang bò trên đất..." Lâm Mặc run rẩy nói, rồi chỉ tay về phía hành lang bên trái.
Ba người Lữ Tiểu Dương đi từ hành lang đối diện sang nên trên đường không có gặp ai.
"Người gì? Trông như thế nào?”
"Không nhìn rõ. Trông không giống người bình thường. Có lẽ là... quỷ. Bọn tôi vội trốn vào đây." Lâm Mặc hỏi gì đáp nấy.
Lúc này hắn cũng không để ý đến mâu thuẫn nhỏ với Lữ Tiểu Dương nữa.
Lữ Tiểu Dương còn định hỏi thêm, đột nhiên một chuỗi tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang bên trái. Lữ Tiểu Dương vội vàng quay người, dùng đèn pin chiếu về phía góc hành lang. Chẳng mấy chốc, một bóng người xuất hiện trong vùng sáng.
Đám người tại chỗ đều tròn mắt nhìn theo: Không phải con người, mà là... bốn cái chân người!