Chương 36: Quỷ đập tường vây khốn đám người

Lữ Tiểu Dương bất lực, một đạo sĩ như hắn lại có ngày bị người ta nhầm tưởng là ma. Tiếng thét của cô gái khiến những người còn lại lần lượt tỉnh táo.

Lâm Mặc cũng nhận ra Lữ Tiểu Dương và Trần Hạo, kinh ngạc: "Hai người sao lại ở đây?"

"Bọn tôi đến…"

"Câm miệng!" Lữ Tiểu Dương thô bạo cắt ngang lời Trần Hạo, nói với Lâm Mặc: "Đừng quan tâm bọn tôi trước. Tôi chỉ nói một điều, nơi này có quỷ, và mấy người đã bị nó đeo bám, hiện rất nguy hiểm. Để tôi kiểm tra thân thể mấy người!"

Vừa nói, hắn túm lấy cánh tay một cô gái gần nhất. Cô gái này mặt mày ngơ ngác, vốn không chống cự, nhưng một cô gái khác bên cạnh đánh mạnh vào tay Lữ Tiểu Dương: "Biếи ŧɦái! Đừng động vào người cô ấy! Cậu vừa nói gì? Bọn tôi bị quỷ đeo bám? Buồn cười thật, trên đời này làm gì có quỷ!"

Lữ Tiểu Dương nhớ cô ta tên là Thẩm Nguyệt. Tối qua khi Lâm Mặc trêu chọc hắn, cô ta phản ứng dữ dội nhất, cười cợt hùa theo. Lữ Tiểu Dương thấy vậy buồn cười: "Mấy người đến đây chơi gọi hồn, lại không tin thế gian này có quỷ?"

"Chỉ là một trò chơi thôi, để tìm cảm giác mạnh, ai thật sự tin trên đời này thực sự có quỷ chứ!"

"Đúng vậy, chúng tôi đa phần nửa tin nửa ngờ. Nhưng cậu vừa gặp đã nói bị quỷ đeo bám, thật vô lý! Như thể cậu thật sự đã gặp quỷ vậy!"

Mấy cô gái xôn xao bác bỏ Lữ Tiểu Dương, không ai tin lời hắn.

Lâm Mặc khó chịu: "Lữ Tiểu Dương, không lẽ vì chuyện tối qua mà cậu cố ý đến đây phá rối?"

"Tất cả đều là bạn cùng phòng, tôi chưa từng coi thường cậu vì cậu là đồ nhà quê. Nhưng việc hôm nay cậu làm thật quá kém cỏi!"

Thẩm Nguyệt lập tức hùa theo: "Chuẩn đấy! Tối qua tôi đã nói rồi, loại người quê mùa như bọn họ, nội tâm rất tự ti, thậm chí có chút bệnh hoạn, nhìn ai cũng thấy người ta khinh thường mình..."

Trong chốc lát, ánh mắt đám người nhìn Lữ Tiểu Dương đều tràn đầy thù địch và khinh miệt.

"Mẹ kiếp! Chúng mày nói cái đéo gì vậy! Nãy không có Tiểu Dương giúp chúng mày đuổi đi ác quỷ, chúng mày đã chết cứng ở nơi này rồi! Chúng mày đối xử với ân nhân cứu mạng như thế à?"

"Ân nhân cứu mạng! Ha ha!"

Lâm Mặc nhổ toẹt xuống đất một bãi nước bọt: "Ân tình lớn thế này, không báo đáp làm sao được! Để tôi xem... Năm tệ, có đủ không?"

Lâm Mặc móc từ túi ra một tờ năm tệ nhàu nát, đưa về phía Lữ Tiểu Dương.

"Ha ha ha..." Mấy cô gái cười phá lên.

"Lâm Mặc! Ông đây gϊếŧ mày!" Trần Hạo xắn tay áo, định xông tới.

Lữ Tiểu Dương giơ tay ngăn hắn lại, nhìn Lâm Mặc và những người kia, nói: "Vậy coi như tôi chưa từng đến nơi này. Các cậu cứ tiếp tục đi."

"Tiếp tục cái gì? Nghi thức bị cậu phá rối rồi, còn hứng thú đâu nữa!"

"Đúng đấy, vốn chúng tôi sắp gặp quỷ thật rồi, thật là mất hứng..." Lâm Mặc và những người kia lục tục đứng dậy, thu dọn đồ đạc dưới đất, rồi cùng nhau bước ra khỏi phòng, không thèm để ý đến ba người Lữ Tiểu Dương nữa.

Triệu Ngọc Minh bước đến trước mặt Lữ Tiểu Dương, an ủi: "Tiểu Dương, đừng để tâm với hạng người đó. Nhưng... cậu cũng thật kiên nhẫn..."

Lữ Tiểu Dương mỉm cười nhạt: "Không phải tôi kiên nhẫn. Tôi chỉ lười tranh cãi với người chết, như thế sẽ khiến mình trông rất ngu ngốc."

"Người... người chết?" Triệu Ngọc Minh sững người.

"Chị không nghĩ tà vật thần bí ban nãy đã bị tôi gϊếŧ rồi chứ? Tôi tuy không biết nó là thứ gì, nhưng chắc chắn là một tà vật cực kỳ cường đại. Thứ tôi đánh tan chỉ là một mảnh tàn hồn của nó, chị có thể hiểu là phân thân của nó. Bản thể của nó vẫn còn nguyên vẹn. Nó đã nhắm vào mấy người kia, chắc chắn sẽ không buông tha. Nếu không có ai trợ giúp, bọn họ xem như chết chắc rồi."

Vốn dĩ, Lữ Tiểu Dương có ý giúp bọn họ - hắn thân là truyền nhân Mao Sơn, lại là Phán Quan Nhân Gian, gặp chuyện tà vật hại người, không thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng thái độ của bọn họ khiến hắn từ bỏ ý định đó. Dù không tức giận, nhưng Lữ Tiểu Dương tuyệt không phải hạng thánh nhân hay phật sống, bị người ta sỉ nhục còn cúi mặt đi ứng cứu. Chuyện hèn hạ như thế hắn không làm nổi.

"Chuyện này..." Thấy Lữ Tiểu Dương đã quyết định, Triệu Ngọc Minh cũng không tiện nói thêm. Dù sao thái độ sỉ nhục của đám người kia với Lữ Tiểu Dương ban nãy cũng khiến cô tức giận, để mặc bọn họ tự sinh tự diệt thôi.

"Đừng quan tâm bọn họ nữa. Tiểu Dương, bóng ma ban nãy có phải là bà lão xe lăn hóa thân không?" Triệu Ngọc Minh gặng hỏi.

"Chắc không phải... Nếu là bà ta, thì không cần phải biến thành bộ dạng đó." Nhưng sự thật tà vật kia là thứ gì, Lữ Tiểu Dương cũng không rõ.

"Đi thôi, khám phá nốt tòa nhà này đã." Lữ Tiểu Dương nói xong, quay người bước ra khỏi phòng, đi ra ngoài hành lang.

Hình như... có gì đó không đúng?

Lữ Tiểu Dương nhìn kỹ, lập tức sững sờ: Hành lang vốn là một đường thẳng giờ bỗng xuất hiện một ngã rẽ vuông góc, biến hành lang từ hình chữ nhất (一) thành hình chữ thập (十).

"Không đúng. Tôi nhớ chỉ có một hành lang thôi, lẽ nào là tôi đã nhớ nhầm?" Trần Hạo cũng thấy cảnh tượng trước mắt, gãi gáy bối rối.

"Tôi cũng nhớ là một hành lang..." Triệu Ngọc Minh nói xong, cả hai nghi hoặc cùng nhìn Lữ Tiểu Dương.

Lữ Tiểu Dương không nói gì, bước về phía lối đi cũ, đi đến cuối đường thì dừng lại, mặt mày nghiêm trọng nhìn bức tường trước mặt: Đây vốn là vị trí cầu thang, ba người bọn họ từ đây đi lên tầng hai. Vậy mà giờ đây lại bị một bức tường chắn ngang.

Lữ Tiểu Dương đưa tay sờ lên bức tường, bức tường bị phủ một lớp bụi dày, trông y hệt những bức tường xung quanh. Như thể nơi này vốn dĩ là một bức tường, chưa từng có cầu thang nào từng xuất hiện ở đây.

"Lẽ nào chúng ta nhớ nhầm hướng? Cầu thang có lẽ ở phía bên kia ngã rẽ?" Trần Hạo lẩm bẩm.

"Câu này chính cậu có tin không?" Lữ Tiểu Dương hỏi lại.

"Thế này... nhưng sự thật rành rành, lẽ nào bức tường tự dưng mọc ra?"

"Tại sao không thể?"

Lữ Tiểu Dương vừa dứt lời, từ phía hành lang không xa vọng lại tiếng bước chân và mấy thanh âm trò chuyện. Là thanh âm của Lâm Mặc và mấy cô gái. Nội dung nói chuyện cũng là bàn về hướng đi của cầu thang. Chẳng mấy chốc, bóng dáng họ xuất hiện từ một bên ngã rẽ.

Thấy ba người Lữ Tiểu Dương, cô gái tên Thẩm Nguyệt vội hỏi: "Vừa nãy mấy người lên lầu bằng cách nào?"

"Vớ vẩn, đương nhiên là bằng cầu thang." Vì chuyện lần trước, Trần Hạo chẳng thèm nể mặt Thẩm Nguyệt, thái độ gắt gỏng.

Thẩm Nguyệt không để ý thái độ của hắn, gặng hỏi: "Cầu thang ở đâu?"

Trần Hạo dùng đèn pin chiếu vào bức tường trước mặt.

"Tôi đã nói rồi mà! Tôi cũng nhớ cầu thang ở đây. Nhưng... tại sao nó biến mất?"

"Chúng mày qua bên kia không tìm thấy cầu thang?"

"Không. Chúng tôi còn tưởng nhớ nhầm chỗ, đi vòng quanh một lượt, hoàn toàn không có cầu thang đi xuống."

Thanh âm của Thẩm Nguyệt bắt đầu nghẹn ngào: "Kỳ lạ quá! Rốt cuộc là đang có chuyện gì xảy ra thế này!"

"Chúng ta cũng đi thử xem." Lữ Tiểu Dương lười để ý bọn họ, dẫn Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh bước vào hành lang vốn không tồn tại kia.